Nguyên nhược ngữ – CHƯƠNG 25-26

0
27

CHƯƠNG 25-26

Hai ngày trôi qua, Nhược Ngữ vẫn quỳ cạnh đầu giường. Dù biết Hàn Tử Ngâm đã chết, đã không còn chút hơi thở nữa nhưng hắn vẫn đợi, đợi cái gì thì chính bản thân hắn cũng không rõ… Ta nên làm gì… Ta nên làm thế nào… Hết thảy đã kết thúc…

Mãi đến khi nắng chiều yếu ớt len lỏi vào gian phòng u tối hắn mới chợt bừng tỉnh, rằng hắn đang tự lừa gạt mình, rằng người ấy đã thực sự… biến mất…

Như một con rối được dật dây, Nhược Ngữ tự động mang Hàn Tử Ngâm đặt ở giữa đống củi khô lấy từ trong sài phòng. Cần phải hỏa táng rồi cùng người ấy rời khỏi nơi này.

Nhìn Hàn Tử Ngâm lần cuối cùng, hắn mím môi châm chút lửa từ chiếc đèn dầu vào đống củi. Ngọn lửa lập tức bùng lên.

Lửa… Lửa…

Giống căn phòng kia, muội muội ở đó chìm trong biển lửa… còn bây giờ là Hàn Tử Ngâm… trở thành kí ức vĩnh hằng.

Ai? Là ai đang tức giận…

Là ai đang gào thét…

Là ai đang khóc…

Đầu của ta rất đau, thực sự rất đau. Cảnh vật trước mắt bỗng trở nên mơ hồ… Nhưng ta không thể gục ngã… Vì ta đã hứa với hắn… hứa với hắn rằng nhất định sẽ mang hắn xuất cung…

Là ai đang đẩy ta? Là ai đang gào thét bên tai ta? Tay ngươi nắm chặt quá… Ta đau… Ta không thể gục ngã…

“Hắn đã chết !”

“……”

“Hắn đã chết !”

“……”

“Hắn đã chết !”

“……”

Thanh âm non nớt vô hồn vang lên đều đều thông báo cho nam nhân trước mặt, tiếng rống giận thống khổ ngừng lại. Một lần nữa, Nhược Ngữ ghé chiếc đèn dầu vào đống củi vừa bị dập tắt.

Hắn nói muốn trở về Thanh Hải môn, muốn đi ngắm Hồng Diệp Lệ.

Sau đó ngọn lửa lại bùng cháy, không còn ai ngăn cản hài tử, tất cả đều đăm đăm đứng nhìn cột lửa ngày càng bốc cao. Hàn Tử Ngâm ở trong đó dần dần… dần dần…

……

Nguyên Nhược Ngữ ôm hũ tro cốt vào ngực, sắp xếp tay nải, hướng thẳng đường xuất cung. Xuyên qua Túy Cúc hiên, xuyên qua lãnh cung, xuyên qua Mặc Trúc đình và khi tới Từ Ninh cung hắn bất chợt dừng bước, trông thoáng qua rồi tiếp tục đi.

Đêm khuya, một màu đen bao phủ toàn bộ cảnh vật dưới chân cầu, hồ nước yên tĩnh đắm mình vào bóng tối. Một thân ảnh nho nhỏ chậm rãi xuất hiện.

“Tiểu Ngữ.” Phía sau truyền tới âm thanh quen thuộc.

Nhược Ngữ ngừng cước bộ nhưng không quay đầu lại, chỉ lẳng lặng ngắm hồ nước.

Hắn vẫn còn giữa hai khối ngọc bội trong tay nải. Một là của mình, một là của Hàn Tử Ngâm.

Hàn Tử Ngâm hi vọng kiếp sau có thể cùng hắn ở một chỗ mà kiếp này hắn cũng không muốn có bất cứ sự liên quan gì với hoàng cung.

Lấy ra khối ngọc khắc nửa chữ Ca, Nhược Ngữ dứt khoát hướng thẳng hồ nước ném. Ngọc bội chạm mặt nước, từ từ chìm xuống. Hắn cũng không để ý đến phản ứng của Lý Nhứ Ca, cứ thế rời đi.

Vừa xuất cung, Nhược Ngữ rất nhanh bắt gặp Tiêu Nam bộ dạng mệt mỏi đang đứng chờ mình. Dù chán ghét hoàng cung nhưng hắn vẫn tới.

Tiêu Nam… Tiêu Nam…

Chậm rãi tiến lại gần cơ thể ấm áp kia rồi… bất tỉnh.

Nhược Ngữ hôn mê mất ba ngày, Tiêu Nam nói rằng hắn đã ủ bệnh, sốt cao lâu rồi. Hiện tại bọn họ đã đi khỏi kinh thành tới một trấn nhỏ. Nhược Ngữ viết cho phụ mẫu phong thư thông báo tạm thời không về nhà. Hắn muốn ra ngoài, muốn quan sát thế giới này, tựa như đi tìm kiếm ý nghĩa sự tồn tại của bản thân.

Hắn hỏi, Thanh Hải môn nằm ở đâu. Tiêu Nam trả lời, không kẻ nào biết vị trí cụ thể. Đây là một môn phái kỳ lạ trên giang hồ, họ không hay xuất hiện cũng không ai rõ họ có bao nhiêu người, thuộc dạng võ công gì, tại phương nào song người ta xác định Thanh Hải môn có từ rất xưa, không phải đường chính nên đối với thế nhân mà nói thì chính là môn phái thần bí bất quan.

Nhưng Tiêu Nam bảo, thực chất Thanh Hải môn nằm ngay tại núi Vân Mạn.

Nhược Ngữ cũng không hỏi vì sao Tiêu Nam lại biết. Chỉ cần Tiêu Nam đã nói thì đúng như vậy, hắn hiểu Tiêu Nam sẽ không bao giờ làm tổn thương đến mình, thế là quá đủ rồi. Huống chi hắn đã quen hương vị trên người Tiêu Nam, quen có Tiêu Nam bên cạnh.

Sau đó hai người đi tới Vân Mạn sơn.

Suốt đường đi, Nhược Ngữ ôm chặt hũ tro cốt, đã quyết tâm bảo hộ người ấy nhưng lại để người ấy tan biến… Bây giờ hắn muốn đến nơi kia, ngây ngốc ở nơi an tĩnh kia.

Kiếp trước chúng ta là tình nhân. Kiếp này, chúng  ta đã bỏ lỡ. Hi vọng kiếp sau chúng ta sẽ gặp lại nhau, sẽ có ái tình.

……

Rốt cuộc cũng tới Vân Mạn sơn, dưới chân núi là một tiểu trấn khá náo nhiệt. Tiêu Nam nói hắn không biết chính xác vị trí của Thanh Hải môn nên cả hai đành đi hỏi thăm.

Kỳ quái ! Vì cái gì mà dân chỗ này, từ tiểu hài tử đến lão nhân, không một ai biết đến Thanh Hải môn là sao ?

“Vậy ngươi có biết một nhai tên Thanh Hải không? Nhược Ngữ kiên nhẫn hỏi một lão bản.

“Thanh Hải nhai? … À, có một cái nhai nhưng ta không rõ có phải cái ngươi tìm không?”

“Vậy ngươi biết nhai kia nằm chỗ nào không?”

“Ngay tại trên núi, nơi ấy rất cao và nguy hiểm, công tử phải cẩn thận.”

“Cám ơn ngươi.” Nói xong Nhược Ngữ kéo Tiêu Nam mang theo tro cốt của Hàn Tử Ngâm hướng Vân Mạn sơn đi.

Vân Mạn sơn sở sĩ được gọi là Van Mân đại khái bởi nó rất cao, quanh năm mây mù bao phủ, không nhiều thì ít. Từ trên cao phóng tầm mắt xuống có thể nhìn thấy loáng thoáng cảnh vật dưới chân núi, quả thật nơi đây thật khiến con người ta cảm thấy đước đối diện với cả thiên hạ rộng lớn.

Dướng như mọi giác quan được giải phóng, Nguyên Nhược Ngữ thích thú tận hưởng cảm giác tiêu dao tự tại giữa không gian bao la nhưng… vì núi cao nên đường vô cùng dốc, đi được lúc lâu hắn bắt đầu thấy chóng mặt… Mệt quá… Quay sang bên cạnh, Tiêu Nam vẫn tiêu sái, một nhịp loạn hơi thở cũng không có!

“Nhược Ngữ thiếu gia, cần Tiêu Nam giúp ngươi không?” Trông bộ dạng lê lết từng bước chân nặng nhọc, thiếu điều muốn dùng thêm hai tay đi như kiểu bò sát của tiểu thiếu gia, Tiêu Nam quan tâm hỏi. Chính là tiểu thiếu gia đã quá mệt mỏi, không còn sức để nghe nên bất ngờ bị Tiêu Nam ôm lấy.

“Ngươi làm cái gì thế? Phóng ta xuống!!!” Nhược Ngữ nhìn khuôn mặt phóng đại của kẻ đối diện, trên mặt bống dưng điểm phớt hồng.

“Nhược Ngữ thiếu gia đã không thể đi nổi, Tiêu Nam nghĩ muốn giúp ngươi.”

“Kia… nghỉ ngơi chút liền hảo… Mau phóng ta xuống!!!”  Nhược Ngữ hơi giãy dụa, bị Tiêu Nam ôm như vậy trong lòng có chút loạn.

“Nhưng…” Tiêu Nam càng đưa mặt sát lại gần gương mặt đỏ bừng của hài tử, cười tươi, “Nếu lấy tốc độ của Nhược Ngữ thiếu gia ra để tính thì đến lúc trời tối chắc chúng ta cũng không thể lên tới đỉnh được.”

Nhìn nụ cười sáng chói, Nhược Ngữ cảm giác lóa mắt song lời nói lại làm hắn chán nản vài phần… Thôi, cứ nhờ vả Tiêu Nam nhỉ… Hãn

Sau đó, trên con đường có những bậc thang trải dài, người ta trông thấy một thiếu niên cao lớn ôm một tiểu hài tử, cẩn trọng từng bước đi.

Tại sao hắn còn thồ thêm ta mà không có mệt?

Cơ hồ giải mã được nghi vấn trong mắt đứa nhỏ, Tiêu Nam mìm cười nói: “Là vì Nhược Ngữ thiếu gia rất nhẹ.”

“Như thế nào biết ra nghĩ cái gì?” Nhược Ngữ tò mò níu áo Tiêu Nam.

“Tiểu sỏa nhi.” Tiêu Nam xoa đầu.

Thế nào mà dù một tay vẫn ôm vững vậy?… Không đúng, vấn đề là hắn bảo ta “tiểu sỏa nhi”. Tiêu Nam… ngươi đã thay đổi.

Sắc trời bắt đầu ám dần, cuối cùng Nhược Ngữ tiểu thiếu gia cũng đi [???] được đến đỉnh núi. Một đại môn xa hoa, thực sự xa hoa hiện ra trước mắt bọn họ. Nhược Ngữ kinh ngạc ngó nghiêng, đại môn được sơn màu đỏ thẫm, chính giữa không biết gắn vật gì đó lấp lánh kim quang, có lẽ so với đại môn ở hoàng cung cái này còn lớn hơn a.

Hai người nhìn nhau thắc mắc. Từ lòng Tiêu Nam hài tử phóng xuống, nuốt một ngụm rồi vươn tay hướng cánh cửa cực đại gõ nhẹ.

Chẳng lẽ đây là Thanh Hải môn sao? Trông dáng vẻ rất có nhiều tiền? Không giống những gì Hàn Tử Ngâm nói?

Bỏ qua nghi hoặc, Nhược Ngữ gõ thêm lần nữa… Không ai đáp… Bất quá hình như bên trong có tiếng động gì đó… là cái gì?

Đột nhiên Tiêu Nam biến sắc, dùng sức kéo Nhược Ngữ tránh qua một bên. Vừa vặn đại môn thình lình bật mở, giống như bị thứ gì đó đâm thủng. Thiên a… Nếu khi nãy mình còn đứng ở đó… Thiên a…

“Lão già hỗn trướng! Mau buông y phục!” Thanh âm nữ nhân từ trong truyền ra, sau đó chỉ thấy một đoàn nữ nhân ầm ập đuổi tới, đồng thời một vật thể không xác định hướng Nhược Ngữ phi thẳng, Tiêu Nam lập tức chộp lấy.

Xem kỹ… Dĩ nhiên là… là… nội y của nữ tử…

Một thiểu niên, một hài tử ngây ngốc nhìn chằm chằm nội y trong tay. Ai ngờ bỗng dưng có vô số y phục bay về phía hai người. Ách, cả đống đều là y phục nữ tử. Lúc này bọn họ thật sự đứng hình mất tiếng.

“Cho hết các ngươi này, từ từ mà hưởng thụ nhé ” Tiếng lão nhân vui vẻ chợt vang lên, liền theo sau là một thân ảnh nhanh thoăn thoát chạy trốn xuống dưới núi bỏ mặc hai đứa nhỏ xuất thần ngoạn ngoạn đứng chôn chân trong núi y phục cùng đám nữ nhân mang ánh mắt rực lửa…

“Cái kia… Các ngươi hiểu lầm rồi…” Chiếc khố nhỏ còn tọa trên đầu nên dù Nhược Ngữ có thành khẩn bao nhiêu thì lời nói cũng không hề có sức thuyết phục.

Ánh mắt đám nữ nhân càng thêm khủng bố, Nhược Ngữ lại càng sợ hãi, tự động lùi về. Thật đáng sợ a… “Chúng ta không phải là biến thái!”

“Nhất định bọn họ là đồng đảng! Tỷ muội đâu! Thượng! thượng!!”

Lão thiên! Mau nói cho ta biết chuyện gì đang xảy ra thế này.

SHARE
Previous articleNguyên nhược ngữ - CHƯƠNG 23-24
Next articleNguyên nhược ngữ - CHƯƠNG 27-28

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI