Nguyên nhược ngữ – CHƯƠNG 27-28

0
24

CHƯƠNG 27-28

“Các cô nương, khoan đã, xin nghe chúng ta giải thích!” Tiêu Nam chậm rãi tiến lên che chắn cho Nhược Ngữ, khẽ cười. Tiếu dung Xuân Phong Vạn Lý do Giang Nam nhân xưng quả có sức hút phi thường, đám nữ nhân dần gỡ bỏ cảnh giác, trong mắt để lộ ít nhiều ngượng ngùng.

Nguyên Nhược Ngữ kinh ngạc nhìn Tiêu Nam. Biết rõ dáng vẻ tươi cười kia chỉ dùng để mê hoặc đám nữ nhân kia nhưng kỳ quái ở chỗ trong hắn xuất hiện chút tức giận. Tiêu Nam cũng cười với người khác như vậy sao?

“Chúng ta chỉ là người qua đường thôi. Ánh mắt đám nữ nhân không còn sát khí. Tiêu Nam cơ hồ biết Nhược Ngữ đang phát nộ. Hắn gắt gao ôm hài tử lại gần, nét cười trên khuôn mặt không hề thay đổi.

“Xin hỏi các cô nương, nơi này chính là Thanh Hải Môn?”

Một nữ tử mang phong thái điềm tĩnh từ đám đông đi ra, nhìn chằm chằm nam tử trước mặt mà không hề bị xao động, có lẽ đây là người đứng đầu. Dường như người này tin những lời Tiêu Nam nói nên nàng ra lệnh cho các nữ tử còn đang ngây ngốc vào trong đại môn rồi hướng hai thiếu niên nói : “Ta tin tưởng công tử cùng lão già kia không phải là đồng bọn, chỉ là nơi này không phải Thanh Hải môn.”

“Vậy nơi này là… ?” Cả hai ngạc nhiên, đồng thanh hỏi.

“Đây là Vân Mãn am viện ở Vân Mạn sơn.”

“!!! Thì ra là chỗ ở ?!” Nhược Ngữ u ám nhìn cánh cửa cực đại xa hoa…

Tựa hồ biết hài tử đang nghĩ cái gì, nàng ngại ngùng giải thích, “Là tổ sư trước đây thích thế.”

Hắn có điểm không cười nổi, là sở thích của ni cô.

“Kia, xin hỏi đạo cô Thanh Hải môn ở đâu?”

“…Thanh Hải môn? Giống như chưa từng nghe qua.”

Nữ tử này không hề nói dối. Nhưng tại sao không một ai hay biết Thanh Hải môn. Rốt cuộc nó nằm chỗ nào ? Không phải toạn trên núi Vân Mãn sao?

“Vậy… Ngươi biết Thanh Hải nhai ở đâu không?” Nhược Ngữ chưa từ bỏ ý định.

“Đích xác có một cái nhai ở đằng sau am viện. Công tử cần phải đi lên thêm. Nơi ấy rất cao và nguy hiểm, bình thường không mấy người lui tới.”

Còn phải lên nữa? Nhược Ngữ cùng Tiêu Nam ngao ngán, hóa ra bọn họ còn chưa lết được đến đỉnh núi ! Lão thiên a… cuối cùng thì núi này cao tới mức nào nữa?

“Trời đã tối, thỉnh hai vị nhanh chóng xuống núi.” Dứt lời nàng xoay người chuẩn bị tiến vào đại môn.

“Xin chờ một chút!” Tiêu Nam vội vàng gọi, “Sắc trời tối như vậy, nếu xuống núi giờ thực đã muộn, chẳng hay có thể cho chúng ta ở lại đạo quán một đêm ?”

…… Nữ tử dừng cước bộ, dùng ánh mắt dị thường với cường độ chỉ có hơn chứ không có kém khi nãy nhìn thiếu niên.

Tiêu Nam tự động trưng vẻ Xuân phong vạn lý nhưng…

“Nơi này là am viện, thỉnh hai vị không cần làm càn ! Hãy nhanh chóng xuống núi đi !” Nàng tuyệt tình đem cánh cửa cực đại đóng cái rầm.

Nhược Ngữ ngó bầu trời tối đen, những ngôi sao nhỏ dần xuất hiện. Bởi không có đèn đường nên lộ trình hạ sơn trông thập phần đáng sợ. A… Rốt cuộc là vì cái gì a ?

Két——– Đại môn lần nữa mở, Nhược Ngữ tò mò ngó qua phiến môn, vẫn là nữ tử đứng đầu nọ. Nàng ngượng ngùng nói: “Ai… đêm nay… Nói… nói cho các ngươi hay, có một hộ nhân gia ở mặt sau núi này, nơi ấy cách đây không xa. Cách ngươi có thể đến đấy tìm nơi ngủ trọ” Hết lời, đại môn lại khép vào.

“Nhờ mị lực cực đại của ngươi a” Nguyên Nhược Ngữ khách khí trêu chọc.

“Tiêu Nam ngu dốt không rõ Nhược Ngữ thiếu gia nói gì.” Tiêu Nam thản nhiên nói.

Nhận thức Tiêu Nam  ôn nhu trước sau như một song Nhược Ngữ lại có cảm giác trong ánh mắt sủng nịch của kẻ đối điện toát ra chút giảo hoạt. “Ngươi đã thay đổi.” Hắn bất đắc dĩ nhận xét.

Mặc kệ tiểu thiếu gia chọc chọc mặt mình, Tiêu Nam vẫn vẻ điềm đạm khiến hắn đành thở dài bỏ cuộc.

“Nhược Ngữ thiếu gia, chúng ta nên đi nhanh thôi.” Tiêu Nam đột ngột ôm lấy hài tử, hướng mặt sau núi đi.

“Ngươi…” Ngược Ngữ cảm thấy hơi lo lắng. Là sao thế ? Sao Tiêu Nam… Chẳng nhẽ lúc ta không có ở nhà đã phát sinh ra chuyện gì ? Tiêu Nam gặp phải chuyện gì mà mình không hề phát giác. Hắn buồn bực nghĩ.

Nhưng ngược lại thì Tiêu Nam lại trông có vẻ thực cao hứng.

Cuối cùng, khi ánh trăng len lỏi thoát khỏi những cành cây đan vào nhau chằng chịt họ cũng tìm được chỗ mà nữ nhân kia chỉ. Một căn nhà cũ mộc mạc… Còn có quang, Tiêu Nam nhanh chân bước lại gần, gõ cửa.

“Ai a? Trễ như thế này?” Thanh âm của một lão nhân từ trong nhà truyền đến. Một giọng nói to, mạnh mẽ và rất có sức sống nhưng giọng này…

Cửa mở, một lão có thân hình thấp bé xuất hiện sau cánh cửa, nhìn hai người với vẻ kì quái, “Các ngươi tìm ai ?”

“Là ngươi ?!” Nguyên Nhược Ngữ kinh ngạc nhìn lão nhân trước mặt. Giọng này… Đúng rồi, là lão già biến thái trộm nội y vừa nãy!

“…Là các ngươi ?!” Lão già kia dường như cũng muốn nhảy dựng lên, liền dùng ánh mắt tuyệt không mang hảo ý liếc bọn họ, “Thế nào ? Cảm giác được thiên đường vây quanh thế nào? Sao không đem về cho lão phu vài món?” Lão già làm ra vẻ tiếc nuối.

“Sư đệ, là ai?” Thêm một thanh âm truyền tới. Tuy giọng thực giống với lão biến thái này nhưng khác ở chỗ nghe nó trầm ổn, nhẹ nhàng.

“Mạn phép quấy rầy, chúng ta muốn tìm nơi nghỉ qua đêm.” Tiêu Nam lễ phép nói.

“Nga? Vậy vào đi.”

Được cho phép, Nhược Ngữ và Tiêu Nam theo chân lão già trông vẻ nghịch ngợm bước vào nhà. Trên ghế ở gian tiền thính còn có một người nữa, cùng lão biến thái bảy tám phần tựa nhau nhưng là biểu tình đoan chính cùng đôi mắt ôn nhu mang đến cho người đối diện cảm giác trong lành.

Song Nhược Ngữ nào còn thời gian để ý người kia bởi hai khối bài vị trên bàn thờ đã thu hút sự chú ý của hắn. Trên mặt một khối ghi rõ, Ngô ái đồ Hàn Tử Ngâm chi vị

Hai lão nhân cũng phát hiện thái độ của hài tử nọ không thích hợp, lập tức đưa mắt xuống hũ tro cốt hắn đang ôm chặt trong ngực, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Tiêu Nam hiểu chuyện, nhẹ giọng hỏi: “Xin hỏi, nơi này là…”

“Thanh Hải Môn” Hai lão nhân đồng thanh trả lời, ánh mắt vẫn không rời khỏi vật trong tay hài tử.

Nơi này… chính là… Thanh Hải môn ?

Nhược Ngữ cùng Tiêu nam cổ quái nhìn nhau.

Không phải chứ…

………

Ngày ấy, Nguyên Nhược Ngữ đã được gặp Hồng Dạ Lệ. Như tên gọi, nó mang sắc đỏ tựa hồ muốn thiêu đốt hết thảy sự vật trong thế gian. Những cánh Hồng Dạ Lệ cuồng loạn khiêu vũ theo điệu gió nơi Thanh Hải nhai. Nguyên Nhược Ngữ ngơ ngác ngắm nhìn cảnh sắc trước mặt. Thậm chí… thậm chí cơ hồ hắn có thể nhìn thấy, giữa không gian mông lung, hai thiếu niên lần đầu tiên tương ngộ. Sắc đỏ rơi ngập trời như nhân chứng cho tình yêu đôi lứa.

Trên đỉnh Thanh Hải nhai có một ngôi mộ nhỏ, Hàn Tử Ngâm yên bình tại đó, ngắm Hồng Dạ Lệ điểm thiên sắc, đợi ái nhân quay trở về.

……….

Kỳ thực, ở Vân Mạn sơn Thanh Hải môn có thể coi là một hộ gia đình rất ư bình thường. Các gian phòng đều không lớn, bên trong có dự trữ ít con vật săn được, trước sân trồng đủ loại rau dưa. Tổng thể trông qua thì hầu hết là bình thường nhưng dường như hai lão nhân này không thích quét dọn hay sao mà trong phòng truyền ra mùi gì đó kỳ quái…

Lão nhân mang dáng vẻ ôn hòa nọ chính là sư phó của Hàn Tử Ngâm, họ Trầm, tên Hạc Hiên. Khi lần đầu nhìn thấy Nhược Ngữ, cơ hồ trong mắt lão lấp lánh ánh quang. “Ngươi là Nguyên Nhược Ngữ mà Tử Ngâm hay nhắc tới?… Ân, quả nhiên hảo miêu tử.”

Nhược Ngữ ngạc nhiên, lão gia gia trông qua mang vẻ điềm đạm lại có điểm trẻ con đến vậy. Hắn không thể nói rõ cảm giác này là gì, đành diện vô biểu tình nhìn lại đối phương, không ngờ ánh mắt lão gia gia càng trở nên nồng cháy,” Ân… Nhãn thần hảo! Ta thích! Ta thu ngươi!”

Nhược Ngữ nhớ tới ước vọng của mình… Bất quá vào thời điểm hắn thấy căn phòng bên trong sơn động lớn kia liền quyết định lưu lại. Hắn muốn đọc hết toàn bộ sách ở sơn động rồi mới rời đi.

“Ha ha, quả nhiên như lời Hàn Tử Ngâm nói. Tiểu hài tử, ta ngày càng thích ngươi đấy!” Đại sư phó [Trầm Hạc Hiên] hưng phấn sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn, cười dịu dàng.

Nhược Ngữ ngẩng đầu, phát hiện ra trong đôi mắt ấy còn đượm bi thống. Hắn ngoan ngoãn cúi đầu, mặc để đại sư phó vuốt ve.

Vì sao là đại sư phó? Là vì còn có nhị sư phó a…

“Tiểu tử! Trông xương cốt ngươi tốt lắm. Sao? Hứng thú không?” Dáng người hơi thấp bé nọ là đệ đệ của đại sư phó, cũng chính là lão già biến thái trộm y phục ni cô, gọi Lê Tích. Hai người tuy thân huynh đệ nhưng tính cách thì hoàn toàn không giống nhau. Lão già khoa tay múa chân một hồi, kêu thủ thế luyện võ rồi bừng bừng khí thế nhìn Tiêu Nam, vui vẻ hỏi : “Thế nào? Đến thử?”

Thiếu niên rời tầm mắt khỏi Nhược Ngữ, vẫn nụ cười tựa ngọc xuân phong hướng lão biến thái đáp: “Ta. Không. Muốn”

Nhược Ngữ khó hiểu nhìn Tiêu Nam, bỗng nhiên nhận ra kỳ thực con người hiền lành tối vô sát thương lực thân cận mình mới là người không nên dây vào a.

“Ha ha, có gì nói sau đi!” Lão già đột ngột xuất cước, Tiêu Nam nhanh nhẹn tránh đòn, thái độ bắt đầu khẩn trương. Ai ngờ còn chưa phản ứng lập tức hắn đã lăn quay ra đất, căn bản không hề nhận thức được động tác của đối phương.

Nhược Ngữ cũng kinh ngạc.

Lão biến thái toe toét khoa trương : “Ô ô u là đùa ngươi thôi a”

Tiêu Nam im lặng nhìn bộ dạng lão già song ánh mắt hắn lại toát lên vẻ bất phục.

Một lần nữa Nhược Ngữ lại có điểm kinh ngạc, trừ bỏ Xuân Phong Vạn Lý, rất hiếm khi hắn được nhìn thấy phản ứng như vậy từ Tiêu Nam. Thật bất ngờ…

“Sao? Tiểu tử? Không cam lòng a?” Lão già thêm đà càng cười khoa trương, thần tình đắc vô vô cùng, “Đến a! Đến a! Chúng ta đánh một hồi!”

… Thiếu niên đứng dậy phủi bụi bẩn trên người, khôi phục lại tiếu dung. Quả nhiên Tiêu Nam vẫn cứ là Tiêu Nam. “Ta. Không. Muốn”

… Lão không ngờ đứa nhỏ ương ngạnh đến thế nhưng chỉ khắc sau lão liền khôi phục lại vẻ hứng thú tràn ngập,” U Chẳng qua vẫn chỉ là tiểu hài tử thôi. Một nam nhân nếu ngay cả chính mình cũng không bảo hộ nổi…”

Tiêu Nam chợt nhận ra điều khác lạ, động tác lập tức đình chỉ.

Trên khuôn mặt lão già hiện rõ biểu tình Ta-Nắm-Được-Rồi, “… thì làm sao có thể bảo hộ người khác?” Dứt lời lại hướng Nhược Ngữ đánh tới một chưởng.

“Không!!!” Thời điểm Tiêu Nam phát giác thì bàn tay lão đã áp sát chóp mũi của hài tử. Biết lão không có ý định ra chiêu hắn mới phục hồi tinh thần, sắc mặt khó coi dò xét đối phương. Không rõ đang suy tính gì.

“Thế nào? Quyết định sao?”

“Hảo. Ta bái ngươi là vi sư.” Tiêu Nam nghĩ ngợi một lúc mới đồng ý.

“Ha ha ha Sư huynh sư huynh Ngươi nghe không? Ta cũng có đồ đệ! Ta cũng có đồ đệ!” Lão già cao hứng nhảy nhót xung quanh đại sư phụ.

“Mau mau mau Đồ đệ, kêu một tiếng sư phó xem sao!”

… Sư phó Tiêu Nam bất đắc dĩ đáp trả lão biến thái trước mặt, à không, là nhị sư phó chứ. Xem chừng quãng thời gian không lấy làm vui vẻ gì đang chờ đón hắn.

“Hảo! Ta sẽ dạy ngươi tuyệt kỹ” Nhị sư phó phấn khích đối tân đồ đệ khoe khoang, “Chính là nhận thức được Phương Tâm Thập Bát Thức (mười tám chiêu chiếm trọn tâm tình thiếu nữ), Thâu Hương Đại Toàn (ngửi trộm hương bách khoa toàn thư), Như Hà Lỗ Hoạch Thiếu Phụ (làm sao để nắm bắt trái tim phụ nữ đã có chồng)……”

……

“Sư đệ!!!” Đại sư phụ không thể không ngắt ngang bài diễn văn trường giang đại hải của nhị sư phó.

Khóe miệng của Tiêu Nam hơi giật giật còn Nhược Ngữ lạnh lùng nhìn trò khôi hài. Ai… Phải trải qua những ngày sắp tới ra sao đây…

Buổi tối hôm đó, bởi chỉ có một gian phòng khách nên hai đứa nhỏ ôm nhau ngủ trên chiếc giường duy nhất. Nhược Ngữ vất vả nén chịu đựng mùi kỳ quái trong phòng. Hắn nhích tới gần, tới gần ***g ngực Tiêu Nam… Thực ấm a…

“Nhược Ngữ thiếu gia biết không? Lão nhân cổ quái kia được giang hồ mệnh danh là Thiên hạ đệ nhất võ si… Bất quá quả nhiên…”

“Một lão già biến thái” Nguyên Nhược Ngữ nhanh chóng đi đến kết luận.

“Ha ha, Nhược Ngữ thiếu gia nói vậy thì nhất định là vậy rồi.” Tiêu Nam có phần run rẩy khi Nhược Ngữ áp sát mình. Hắn lại ôm chặt người trong lòng mình thêm chút,” Ta minh bạch… Ta không thể bảo hộ nổi ngươi… Tiểu Ngữ…”

“Ân…” Hài tử mơ màng trả lời.

Thiếu niên nhẹ nhàng vùi đầu vào mái tóc tiểu hài tử, trên môi nở nụ cười bình yên cùng nhập mộng đẹp.

……….

Chớp mắt, năm năm qua đi.

Năm nay, Nguyên Nhược Ngữ đã 14 tuổi còn Tiêu Nam đã bước sang tuổi 19.

Khoảng thời gian ở Thanh Hải môn, Nhược Ngữ học được nhiều thứ. Đại sư phó đọc rất nhiều sách, còn nghiên cứu chút ít trận pháp, ky quan…, là một học giả thực sự. Song tài năng của Nhược Ngữ lại khiến sư phó kinh ngạc cùng vui mừng, trong vòng 5 năm, dường như hắn đã lĩnh hội được những tri thức, thành quả, kinh nghiệm mà người khác phải mất rất nhiều năm.

5 năm, Tiểu hài tử nay đã trở thành một thiếu niên. Chiều cao có tăng nhưng khuôn mặt này… Chính là qua nhiều năm như vậy… Theo lời đại sư phó nói, bộ dạng băng lãnh của Tiểu Ngữ mang tới cảm giác được gặp tiên tử. Song mi u viễn, khí thế mông lung, khiến kẻ khác muốn đến gần, bởi cơ hồ chỉ ngay khắc sau người không thuộc về trần thế nọ sẽ liền biến mất. Mà khi hắn cười lại hoàn toàn bất đồng, một nụ cười rực rỡ lại chân thật, tỏa ra ánh quang chói lòa. Đôi mắt khả ái, đôi môi nhếch nhẹ, khóe mắt để lộ vài phần mị khí, mới nhìn qua tưởng như là tinh linh mê hoặc nhân tâm.

Tuy nhiên dù có lớn hơn trước nhưng nếu so với Tiêu Nam thì tốt nhất đừng nên tự hào, đại khái cao khoảng 1 mét 85 [nhân vật chính cao 1 mét 76] Vì rằng chăm chỉ luyện võ nên thân thể cao thêm nhiều. Khuôn mặt cũng đã xuất hiện nét nam tử trưởng thành, ánh mắt tràn ngập nhu tình, riêng tiếu dung Xuân phong vạn lý kia vẫn không hề thay đổi là thứ Nhược Ngữ thích nhất. Hiện tại, Tiêu Nam là sự lựa chọn số một cho các cô gái muốn có tấm hảo phu quân [Nhị sư phó : “Đừng để ngoại hình của tiểu tử này lừa! Hắn là một con cáo già đội lốt người không hơn không kém! Các ngươi phải tin ta!”]

Võ công của Tiêu Nam được sư phó Thiên hạ đệ nhất võ si truyền dạy ngày càng tiến bộ. Như lời lão nói, mai này gia nhập giang hồ chỉ sợ không mấy ai xứng làm đối thủ. Nhược Ngữ đối với khinh công rất có hứng thú nên quyết định dốc lòng theo học và cùng Tiêu Nam lĩnh hội rất tốt.

Nhắc tới sinh hoạt tại Thanh Hải môn, tất nhiên không thể thoải mái nổi. Trong nhà mọi công việc đều đổ dồn lên vai hai đứa học trò bởi nhị vị sư phó vốn thuộc nhóm Những người không thể chăm lo chu toàn cuộc sống. Tiêu Nam không có ý định đảm đương vị trí đầu bếp nên Nhược Ngữ, với kinh nghiệm từ… kiếp trước đành tiếp nhận.

Lần đầu tiên thưởng thức các món ăn do Nhược Ngữ làm, hai sư phó cảm động đến rớt nước mắt. Hẳn là đã lâu lắm rồi bọn họ không được ăn một bữa cơm bình thường. Rốt cuộc từ trước đến giờ họ như thế nào mà sống sót qua ngày a?

Có lẽ trên phương diện học thuật, hai lão nhân là bậc tôn sư nhưng tại sinh hoạt thường nhật lại y hệt hai tiểu hài tử. 5 năm, trừ bỏ quan hệ với đám ni cô trên núi thì bốn người vẫn sống thực vui vẻ.

……

Hàng ngày, Nhược Ngữ cùng Tiêu Nam đều đặn lên đỉnh Thanh Hải nhai thăm Hàn Tử Ngâm.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi chẳng đợi chờ ai, 5 năm sau cái chết của Hàn Tử Ngâm, trong lòng mỗi người âm thầm chôn xuống một hạt giống. Hồi ức chờ khai hoa. Nguyên Nhược Ngữ hiểu, bản thân phải trở nên mạnh mẽ mới đủ khả năng bảo hộ được mình và người… Kỳ thực bởi hắn quá yếu đuối nên muốn có một hạt, để tiếp thêm tự tin, thêm kiên định mà thôi.

Cuộc sống vẫn diễn ra. Chúng ta cũng đang lớn dần.

Đến một ngày, nhị sư phó từ chân núi trở về, đối mọi người đang chuẩn bị ăn cơm thông báo: “Ta vừa nghe nói…”

Ba người nhìn nhị sư phó lạ lùng, chờ lão tiếp tục. Chuyện gì khiến hắn khó nói tới vậy.

“Nghe nói, hoàng đế kia vừa mới… băng hà.”

——————————-

Hồng Dạ Lệ phi vũ theo điệu gió Thanh Hải nhai, sắc đỏ cuồng loạn giữa không gian mịt mờ, Hàn Tử Ngâm ở đó, trên đỉnh Thanh Hải đợi ái nhân trở về.

Hận ư, còn gì hận nữa. Chỉ là nuối tiếc. Tiếc cho mối nghiệt duyên.

SHARE
Previous articleNguyên nhược ngữ - CHƯƠNG 25-26
Next articleNguyên nhược ngữ - CHƯƠNG 29-30

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI