Nguyên nhược ngữ – CHƯƠNG 41-42

0
22

CHƯƠNG 41-42

Khoảng thời gian dưỡng thương được dùng rất có ích. Phần bị thương nặng nhất không phải ở đùi mà là ở ngực, một nhát kiếm xuyên qua hẳn, ấy thế mà hiện tại nó chỉ còn là một vết mờ mờ. Không thể không công nhận y thuật của Thất Dạ vô cùng lợi hại, cơ hồ chỉ cần vẫn còn thở thì đều có thể cứu sống (trừ bỏ dạng chết già theo quy luật tự nhiên). Có vẻ như toàn bộ chỉ số thông minh của hắn dồn vào hết y học, thành ra…

“Ta bảo ngươi bó chặt bọn chúng lại chứ không bảo ngươi bó chúng thành hình tròn.” Nhược Ngữ chán nản nhìn toàn bộ đống dây thừng biến thành hai quả bóng lớn.

Thấy Thất Dạ nhìn mình gục gặc đầu cười toe toét, tỏ vẻ đã rõ, không hiểu sao Nhược Ngữ bỗng cảm thấy bất an.

……

“Gỡ không ra cũng không được dùng kéo cắt!!!” Nhược Ngữ liều mạng cướp lấy chiếc kéo từ tay Thất Dạ.

“Đây là cuộn dây thừng cuối cùng rồi! Ngươi… đi xem đám Tiểu Bạch đi!!!” Chết tiệt, không biết đầu sợi dây ở chỗ nào. Chết cũng phải cứu lấy cuộn dây cuối cùng a

Thất Dạ đang hưng phấn bỗng bị dội ngay một gáo nước lạnh. Biểu tình ủy khuất y như một con cún đáng thương nhưng ngay sau đó lại lập tức vui vẻ xoa xoa đầu con người đang bốc hỏa bên cạnh.

Nụ cười của Thất Dạ luôn khiến cho người ta động tâm. Tuy đã tiếp xúc lâu ngày song Nhược Ngữ vẫn không học được cách miễn dịch với vẻ tươi cười ngốc nghếch này.

Rốt cuộc cũng hiểu được hắn định nói gì. Ý là, ngươi đừng lo lắng quá, rồi đâu sẽ vào đấy thôi. Ta đi xem đám Tiểu Bạch đây.

(Bỏ qua câu cuối) Trong lòng liền cảm thấy ấm áp. Tuy hắn không phải là người có thể an tâm mà dựa vào nhưng vẫn muốn giữ hắn ở bên người, không muốn buông ra.

Đợi nhận được ánh mắt cảm thông xong Thất Dạ mới cắm đầu chạy đi chăm sóc đám gà thỏ các loại.

Nhược Ngữ xoay người lại, nhìn kẻ trẻ con không ra trẻ con người lớn không ra người lớn kia, trong lòng không tránh khỏi cảm thán, ai khiến cho ta vất vả vậy a.

Khoảng thời gian 3 năm đủ để Nhược Ngữ coi chỗ này là gia đình của mình. Có nhà cửa, có động vật và có cả con người mà giống như số mệnh đã sắp đặt làm hắn không thể buông, dù trước kia không hề nhận ra sợi tơ hồng vô hình ấy.

Song hiện giờ có một việc vô cùng quan trọng cần giải quyết. Đó là đáp án cho câu hỏi vì sao không thể ra khỏi thung lũng này. Một nửa là do vết thương của Nhược Ngữ, nửa còn lại do địa hình. Ngoại trừ con sông kia thì toàn bộ nơi này là một không gian khép kín. Thất Dạ nói hắn cùng sư phó bị người ta đuổi giết, sảy chân ngã xuống sông rồi bị trôi đến đây. Tiếc rằng sư phó đã chết, để hắn lại một mình. Khi được hỏi hắn cũng không nhớ rõ mình ở đây được bao lâu, không nhớ mình đã không ở miệng được bao lâu và cũng quên mất mình đã cô độc được bao lâu.

Nhược Ngữ cảm thấy thực đau lòng.

Hiện tại chỉ còn cách xuôi dòng mới có thể rời khỏi nơi này. Sau khi thí nghiệm thả trôi một con thuyền nhỏ, Nhược Ngữ phát hiện ra con sông này cực kỳ hiểm trở. Các con thuyền khi được kéo trở về nom đều vô cùng thê thảm nhưng hắn không hề nản chí, thử hết lần này tới lần khác nên cây cối xung quanh cũng trơ trụi hết.

Cho đến gầy đây, nhờ phát hiện ra những vết vỡ đặc thù nên thuyền liên tiếp được thay đổi hình dạng sao cho phù hợp. Dây thừng buộc vào thân thuyền càng lúc càng dài. Gỗ làm thuyền chuyển sang lấy từ phòng của sư phó Thất Dạ vì gỗ ở đây là chắc nhất.

Nhược Ngữ có hỏi qua Thất Dạ thì được phán cho câu, so với gỗ trong phòng thì ngươi quan trọng hơn, làm hắn hơi cảm động.

Cuối cùng, sau bao lần thử nghiệm cũng đến thời điểm quyết định. Ngày mai, hai người sẽ dựa vào chiến thuyền này để đi ra bên ngoài.

Đêm trước ngày khởi hành, Thất Dạ như thường lệ ôm lấy Nhược Ngữ ngủ. Tuy kiểu nằm có hơi trẻ con nhưng Nhược Ngữ vẫn cảm thấy mình được bao bọc cẩn thận. Cảm nhận được mùi thơm và nhiệt độ ấm áp khiến hắn vô cùng an tâm.

Thất Dạ chưa từng một lần hỏi lý do vì sao Nhược Ngữ muốn ra ngoài. Đêm đó hắn chỉ nói, nếu ngày mai thất bại ta sẽ chăm sóc ngươi cả đời ở đây. Ngươi muốn rời đi, ta nhất định sẽ cố gắng nghĩ cách, chỉ cần ngươi vui vẻ là được.

Nhược Ngữ đem mặt chôn tại ***g ngực ấm áp kia, ngẩng đầu ngắm khuôn mặt xinh đẹp, mỉm cười.

……

Xoay người nhìn tác phẩm mình vất vả thiết kế giờ đã tan tành, Nhược Ngữ thở dài thườn thượt rồi sau đó nở nụ cười.

Rốt cuộc, bọn học đã thành công.

Bên cạnh, Thất Dạ ngơ ngác nhìn tay hai người đang ***g chặt vào nhau, biểu tình như không thể tin nổi. Ngay lúc lên thuyền và cả lúc bị dòng nước hung ác cuốn đi, hắn vẫn luôn siết chặt lấy tay Nhược Ngữ, không khắc nào buông lỏng.

Mỉm cười ôm lấy hắn, trấn an,

Tất cả đã qua rồi. Chúng ta không có sao.

Hắn chậm chạp thả lỏng lực đạo.

Nhìn vòng tròn màu đỏ hằn rõ lên bàn tay mình, Nhược Ngữ không tránh khỏi cười khổ.

Trước khi ra ngoài, Nhược Ngữ chuẩn bị cho Thất Dạ diện cụ. Không, đúng hơn là Thất Dạ tự chuẩn bị bởi Nhược Ngữ không muốn hắn đi hại nước hại dân. Song khi nghe giải thích, kẻ có nguy cơ phạm tội nhất quyết đòi cộng xuất chiêu nũng nịu nhân vật chính nghĩa vì nước vì dân của chúng ta cùng hắn mang. Cuối cùng cũng đành đáp ứng. Giờ bộ dạng của bọn họ là hai con người trẻ tuổi có vài phần thanh tú. Kĩ thuật của Thất Dạ có thể khiến Tiêu Nam không nhận ra sao?

Tiêu Nam… còn kẻ ngày ấy đứng dưới ánh nắng hô khóc, Phi Lăng… và cả…

Nhược Ngữ giật mình bởi bàn tay đột ngột xuất hiện trước mặt mình. Hóa ra, Thất Dạ ở bên cạnh đang lo lắng quan sát. Hắn mỉm cười nói, không sao rồi sau đó như thường lệ, lại nhận được nụ cười tươi rói và cái xoa đầu nhẹ nhàng.

Đi bộ cả ngày trời, đã bắt đầu thấm mệt nên khi đến một con sông hai người quyết định dừng lại nghỉ ngơi. Nhược Ngữ lấy khăn ra, nhúng vào nước rồi tự động giúp con người cao hơn hẳn mình một cái đầu lau mặt.

Được lau mặt cho, Thất Dạ lộ ra biểu tình thập phần hưởng thụ, nom y hệt con mèo nhỏ đang lơ lửng giữa không gian tràn ngập màu hồng. Mặc dù khuôn mặt tuyệt mĩ đã bị giấu đi nhưng thấy Thất Dạ như vậy, nhịp đập tim của Nhược Ngữ vẫn phút chốc tăng tốc.

Đột nhiên, Thất Dạ nghiêng đầu qua một bên, nhìn về phía sau Nhược Ngữ, trong ánh mắt lộ rõ tia kinh ngạc và nghi hoặc. Theo phản xạ, Nhược Ngữ cũng quay đầu lại. Một mảng nước sông bị nhiễm hồng, mùi máu tươi phảng phất khiến hắn cảm thấy khó chịu. Hắn không có ý định làm đại hiệp nhưng vừa xoay người lại, định tiếp tục lau mặt cho Thất Dạ thì đã không thấy thân ảnh trước mặt mình đâu.

Hóa ra, tiểu hài tử ngu ngốc kia đang đứng trên một tảng đá ở giữa sông và cố gắng kéo một vật gì đó, à, là người lên.

Thấy Nhược Ngữ nhìn mình, Thất Dạ liền vẫy tay rối rít.

Nhược Ngữ bóp trán thở dài. Xem ra, phải cứu rồi.

Hai người vội đem kẻ tóc tai bù xù, cả người đầy huyết này tới gian phòng trọ trong một trấn nhỏ để chữa thương.

Trời sẩm tối mới lau sạch thân thể của nam nhân, máu cũng cầm được.

Nhìn nam nhân nằm hôn mê, một khuôn mặt không gây chú ý, ngũ quan bình thường nhưng không hiểu sao Nhược Ngữ cảm thấy là lạ. Loại khí tức này dường như rất quen.

Đang ngẩn người suy nghĩ, Nhược Ngữ bỗng giật mình bởi Thất Dạ đột nhiên kéo kéo tay hắn.

Thất Dạ nhìn hắn cười cười, sau đó chà nhẹ vài lần lên mặt nam nhân kia. Một mảng da nhỏ lập tức bị bong ra. Nguyên lai, nam nhân này cũng dịch dung. Vậy…

Thấy phát hiện của mình không được hoan nghênh, Thất Dạ làm bộ mặt ỉu xìu giận dỗi.

“Giỏi giỏi Ngươi giỏi lắm” Đọc được ánh mắt thất vọng, Nhược Ngữ vội vàng xoa đầu Thất Dạ tán thưởng, y như tán thưởng con cún. Vì sao lại là con cún? Là bởi vừa thấy cái đôi vô hình của Thất Dạ vẫy cật lực. Diện cụ do Thất Dạ làm rất tinh vi, khó có thể nhận biết. Đặc điểm của nó là chỉ dùng nước mới bỏ ra được, hơn nữa theo sáng kiến của Nhược Ngữ còn có tác dụng bảo vệ chống khỏi sự tiếp xúc của hơi nước nên khi tự phát hiện ra nam nhân đeo diện cụ vô cùng là hả hê, kiểu như đồ ngươi dùng dỏm quá, sao qua được mắt nghề của ta. Ai… con mèo nhỏ kiêu ngạo a.

Ngay lúc Nhược Ngữ hạ tay định kéo diện cụ xuống thì nam nhân bỗng mở mắt. Nhận thấy có người đưa tay ra sát mặt mình, hắn rất nhanh giữ chặt lại. Nghe tiếng kinh hô, Thất Dạ lập tức ấn hắn xuống. Bởi vừa tỉnh lại, còn yếu nên nam nhân liền ngã vật ra phía sau.

“Các ngươi là ai?” Ánh mắt nam nhân tràn ngập cảnh giác. Hắn phát hiện mình bị điểm huyệt, lo lắng gầm nhẹ: “Buông!”

Nghe được thanh âm của nam nhân, Nhược Ngữ chợt kinh động. Âm điệu này nghe thực quen. Để mặc Thất Dạ biểu tình đau lòng cầm cánh tay đỏ ửng của mình lên xoa bóp, Nhược Ngữ nhìn chằm chằm vào con người nằm bất động trên giường, hỏi: “Ngươi là ai?”

Cơ hồ nam nhân cũng nhất thời kinh ngạc. Hắn mở to mắt quan sát kĩ Nhược Ngữ sau đó liền cụp mắt xuống, khóe miệng lộ nụ cười miễn cưỡng, “Ta là Lý Tam, các ngươi là ai?”

Giữ cho nhịp tim mình ổn định, Nhược Ngữ trấn an Thất Dạ rồi quay sang đáp: “Chúng ta thấy ngươi thân thể đầy vết thương trôi trên sông nên mang ngươi về đây. Hắn tên Thất Dạ còn ta là… Ngôn Ngũ.”

Lý Tam liếc mắt đánh giá hai người bọn họ trong chốc lát, sau đó thản nhiên nói: “Cám ơn đã cứu mạng. Các ngươi có thể giúp ta giải huyệt?”

“Thất Dạ, giải huyệt cho hắn.”

Thất Dạ bất mãn liếc nhìn Nhược Ngữ một cái rồi bước tới gần giường, nghiêng người dò xét Lý Tam, trong mắt ánh lên tia lửa.

Thấy thái độ không tình nguyện của Thất Dạ và bộ dạng nâng cao cảnh giác vì không hiểu lý do tại sao đối phương nhìn mình như vậy của Lý Tam, Nhược Ngữ không khỏi bật cười, “Hắn nghĩ ngươi nợ ta một lời xin lỗi.” Sau đó, nhẹ nhàng cầm bàn tay to hơn mình nhiều lên, trấn an hắn. Đúng là một đứa nhỏ…

Trầm mặc một hồi, Lý Tam đột nhiên lên tiếng: “Thực xin lỗi.”

Nhược Ngữ vốn không hề để tâm đến chuyện này nên khi nhận được lời xin lỗi hắn có phần ngạc nhiên. Đưa mắt nhìn nam nhân, tình cờ bốn mắt chạm nhau, hắn cảm thấy trong một khắc, đôi mắt kia chợt xuất hiện tia nhu tình.

Cuối cùng, đứa nhỏ cũng chịu giải huyệt cho nam nhân rồi lẽo đẽo theo bảo mẫu về phòng.

Ngày hôm sau, Lý Tam còn chưa xuống giường được, hai người Ngữ Dạ quyết định đi thăm thú quanh thị trấn nhỏ này. Thất Dạ đã lâu chưa gặp nhiều người đến vậy nên có phần hơi lo lắng đồng thời cũng không che giấu được cảm giác hưng phấn, lôi Nhược Ngữ hết đông sang tây, ngó nơi này chút ngó nơi kia tẹo. Nhận được những ánh mắt kỳ quái của người đi đường, Nhược Ngữ không tránh khỏi xấu hổ. Nào có thể loại hai nam nhân nắm tay nhau chạy lăng xăng khắp nơi. Hắn giãy giụa muốn buông ra nhưng khi chạm phải đôi mắt to tròn đang nhìn mình thắc mắc thì hắn đành bỏ cuộc.Vì sao Thất Dạ mỗi khi lộ ra biểu tình này thì hắn không thể nói được câu từ chối.

Bỗng nhiên, từ đâu truyền đến tiếng cãi nhau… Xảy ra chuyện gì vậy? Nhược Ngữ vốn không có ý định góp vui nhưng chưa kịp quay đầu đi thì đã bị Thất Dạ nhanh chóng kéo tay nhảy vào tham dự.

Ai…

“Tha cho ta! Cầu xin ngươi, tha cho ta! Ta thật sự không có làm a!”

Giữa đám đông là một tiểu khất cái ngồi bệt xuống đất khóc lóc thảm thiết, nom vô cùng đáng thương, đã vậy trên người lại có không ít vết thương, “Vị tiểu thư này, cầu ngươi tha cho ta… Thực sự, ta chưa hề làm gì a!”

“ Nữ tử kia thật bá đạo!”

“Đúng thế, ngươi xem cái roi đi.”

“Không biết tiểu thư nhà ai, cậy lắm tiền bắt nạt tiểu khất cái đáng thương.”

“……”

Đám đông vây quanh bàn tán rôm rả nhưng không một ai dám lên tiếng ngăn cản. Nhìn bộ dáng phía sau của nữ tử, Nhược Ngữ không khỏi thất kinh. Tim hắn đập liên hồi. Cảnh vật xung quanh mờ đi. Âm thanh ồm ã giống như bỗng dưng bị đánh cắp.

“Câm miệng!!!” Nữ tử quát to khiến tiếng khóc ồ ồ ngừng lại đột ngột. Nàng vung cây roi dài lên, nhắm thẳng tiểu khất cái mà hạ xuống.

Rất nhanh, cổ tay phải của nữ tử bị một bàn tay mạnh mẽ giữ lại, ngăn cản hành động lỗ mãng của nàng. Người vừa ra tay, không ai khác chính là Thất Dạ!

Nhược Ngữ bước đến gần, đồng thời nữ tử cũng xoay người lại.

Ngây người!

Hắn thập phần kinh hoàng nhìn nữ tử trước mắt mình, lắp bắp:

“Tiểu Ngữ…”

SHARE
Previous articleNguyên nhược ngữ - CHƯƠNG 40
Next articleNguyên nhược ngữ - CHƯƠNG 43

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI