Vụ cốc – CHƯƠNG 40: MÓN ĂN MẶN THỨ CHÍN – SÁNG SỚM [NHỊ]

0
42

Editor: Sakura Trang

Ăn cơm trưa, Từ Trinh đi phòng khách nghị sự mà Chung Nghị thì bị lệnh cưỡng chế ở trong phòng nghỉ ngơi, cho tới bây giờ không thói quen ngủ trưa hộ pháp ở dưới tầm mắt cốc chủ đàng hoàng đắp chăn, cưỡng bách mình tiến vào giấc ngủ.

Đáng tiếc, cho đến lúc Từ Trinh trở lại, vẫn là tinh thần tỉnh táo.

Dĩ nhiên Từ Trinh cũng không trông cậy vào Chung Nghị ngủ, chẳng qua là hy vọng người nọ ngoan ngoãn nằm đừng động đến vết thương. Hắn nhàm chán ngồi ở trên chính vị, vẫn là uống một hớp trà, theo thông lệ nghị sự những thứ kia, cái gì một cái phân đường cùng những bang phái khác có mâu thuẫn cái gì ai của dược cốc vừa cứu cái danh sĩ danh nhân nào cái gì hiệu buôn cần muốn những thứ này những thứ kia để giúp đỡ cái gì lại có một ít người không giải thích được lấy buôn bán bản đồ giả của vụ cốc trong chốn giang hồ trong chốn giang hồ gây sóng gió…

Vụn vặt, ngổn ngang.

Cũng may những thứ này cũng có người chuyên xử lý, chẳng qua trước đó cần báo cáo với hắn, nếu không chỉ có một người là hắn, coi như sinh ra ba đầu sáu tay cũng không xử lí xong những cái chuyện linh tinh kia.

Liền kéo dài xấp xỉ hơn nửa canh giờ, cuối cùng mọi người mới nhìn ra giữa mi vũ cốc chủ nhàn nhạt không kiên nhẫn. Thức thời rối rít cáo lui rời đi, nhưng hết lần này tới lần khác có một không sợ chết còn từ bên ngoài đi vào trong.

Người vào cửa cả người y phục màu đen, trên mặt mũi tựa như đao khắc không chút biểu tình, hắn an tĩnh hành lễ với cốc chủ, ngay cả động tác đơn giản này cũng còn được quy củ điển hình, không kém chút nào.

Người này chính là tổng quản Ảnh lâu hiện giờ Ảnh Uyên, từ hắn từ trong tay Ảnh Thập Thất nhận lấy vị trí này, cũng cũng thừa kế cái tên chỉ có tổng quản có này. Cho tới Ảnh Thập Thất, tự nhiên có cốc chủ đời trước tự mình sử dụng, từ đây có tên vĩnh cửu.

Nhắc tới Chung Nghị trước lấy số bao nhiêu, lại kêu tên gì? Quan trọng nhất chính là… Bây giờ là không phải cũng nên suy nghĩ một chút tên mới của y, đừng chờ lúc xuống rời khỏi ứng phó không kịp mới phải…

Từ Trinh một bên không câu thúc tuỳ tiện loạn tưởng, một bên nhận bao thư màu đen Ảnh Uyên đưa tới. Phong thư kia in ám văn của vụ cốc, bên trong ghi chép một cái liên quan rõ ràng của một vụ làm ăn. Nói trắng ra là chính là tấm bùa đòi mạng, phát cho ảnh vệ đi ra ngoài nộp mạng.

Đây là những lợi nhuận ngầm của vụ cốc, thường thường không cần cốc chủ chú ý.

Cho nên. . . Đây là đang làm cái gì?

Từ Trinh nhíu mày một cái, rút ra bên trong một tờ thư cùng màu sắc, phía trên liệt kê một đống đồ nhìn thế nào cũng không có chút quan hệ nào với mình. Hắn nghi ngờ nhìn nam nhân đứng nghiêm bên trong phòng khách, cũng cho đến lúc này, người nọ mới chịu mở miệng trả lời.

“Hữu sử Hứa Như Thanh của Vô Sắc phường, có thù giết cha mẹ với Chung hộ pháp.”

Từ Trinh ngẩn người, xem lại trang giấy trong tay, chữ đen nền trắng rõ ràng sáng tỏ, lại để cho thời gian hắn càng nhìn xuống mi càng sâu nhíu chặt. Giết một người, lấy mấy cái bí mật, cũng không đơn giản như trên giấy viết.

Vô Sắc phường tuy kêu Vô Sắc phường, nhưng tuyệt không phải một cái phường nhuộm dân gian, trong phương đông người trải rộng đại giang nam bắc, làm ăn cũng là long xà hỗn tạp. Cụ thể làm chút cái gì, nửa đồng đạo vụ cốc đương nhiên biết rõ, nhưng nếu nói bí mật trung tâm nhưng ngay cả bọn họ cũng không biết được, nhưng tựa như có chút dính líu đến trọng thần đương triều…

Mà địa phương như vậy, hiển nhiên là không tiện làm bừa, càng là không thể tùy ý đi vào bên trong những bí mật nhỏ kia. Lại nói Hứa Như Thanh đằng sau nó, cũng không phải hạng người vô dụng có thể tùy tiện ám sát, trên giang hồ tin đồn chu tước hữu sử Hứa Như Thanh, chu tước nhưng là màu của thị huyết.

“Làm ăn có làm theo đúng quy củ?” Từ Trinh bỏ bao thư trên bàn, phiền não dùng ngón tay trỏ điểm một cái. Chủ quản Ảnh lâu hơi hơi tạm ngừng, rất nhanh liền dùng thanh âm không có chút nào gợn sóng kia trả lời rõ ràng: “Dạ, trung sinh ý trong lâu không một không nghe theo quy củ làm việc.”

“Mới vừa rồi là ta nói sai.” Từ Trinh sửng sốt một chút, cười khổ uống hớp trà, chất lỏng hơi lạnh trượt vào trong cổ họng, cuối cùng hóa giải một tia nóng nảy, “Chẳng qua cho dù không, sinh ý của vị phía trên kia, coi như vụ cốc cũng là không thể không tiếp.”

Ảnh Uyên nghiêng người hành lễ, bình bản đáp “Vâng”. Sau đó làm hết bổn phận mở miệng bổ sung, ngữ điệu bình thản nếu nói đang giải thích tình huống của đồng liêu, không bằng là nói trần thuật sự thật không chút liên hệ nào.

“Những năm gần đây Chung hộ pháp mặc dù một mực đang tra, nhưng chuyện năm đó làm sạch sẽ nhanh gọn, cho đến hôm nay, trong lâu mới tra được rõ ràng.”

Cũng chẳng qua là lúc này thân phận Chung Nghị đặc thù, nếu không thì cũng chỉ là một hộ pháp tùy thời làm lá chắn, cho nên trong lâu mới có thể nói trước, để tránh sau này chuyện có cái gì chẳng may xảy ra, mình nổi giận giận cá chém thớt?

Dẫu sao ảnh vệ trong lâu có điều quy định, việc làm ăn liên quan đến thù nhà, có thể ưu tiên tham dự hoặc tiếp nhận, dĩ nhiên, trước đó người này phải có năng lực để làm được việc ấy mới được.

Với Chung Nghị, năng lực tuyệt đối không có vấn đề, có thể trở thành hộ pháp thì tất nhiên là ảnh vệ đứng hàng đệ nhất, bất đồng duy nhất chỉ có, y đã được coi như người trên giường của cốc chủ, nếu như mình lắc đầu một chút, điều quy củ kia liền mất đi tác dụng, cùng lúc đó, cũng để cho y mất đi một lần cơ hội duy nhất tự mình chính tay đâm kẻ thù.

Lui xuống trước đi đi.”

Sau khi Ảnh Uyên lui ra, Từ Trinh thở thật dài một cái, hắn nhắm mắt tựa vào trên lưng ghế, mỏi mệt xoa trán đang nhảy lên.

Cái người này chưa bao giờ để cho người bớt lo, ngay cả kẻ thù cũng đều đòi mạng như vậy… Ngươi nói, nếu là hàng rong bình thường bên đường thì tốt biết bao a…

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI