Thần vô chi tế – CHƯƠNG 61 PN6: PHÂN TÍCH DỮ LIỆU TRONG THẦN VÔ CỦA MỘ VŨ THANH DẠ

0
14

CHƯƠNG 61 PN6: PHÂN TÍCH DỮ LIỆU TRONG THẦN VÔ CỦA MỘ VŨ THANH DẠ

Dữ liệu

Mộ Vũ Thanh Dạ

Tên thật: Đỗ Vũ Trạch

Tên thường gọi: Tiểu Thanh Tử, Blue Labrador (em cún Tiểu Luật định nuôi đây ạ =))))

Tuổi:25

Sinh nhật:13/8 [ chòm sao Sư Tử ]

Nhóm máu:0

Chiều cao: 181.1cm

Nghề nghiệp: Biên tập viên

Sở thích: Du lịch, trêu chọc mèo con =_=|||, đùa cợt hồ ly =_=||||

Chán ghét: Bị bắt buộc phải đẩy nhanh công việc

Tiếp theo, phân tích bắt đầu —

Phần 1: Khi học tiểu học

Mẹ Đỗ là một nhà thiết kế thời trang, công việc rất bận rộn, vì vậy ba Đỗ đã sớm từ chức làm người đàn ông nội trợ trong gia đình. Sau khi sinh con, tất nhiên cũng gánh vác nghĩa vụ chăm sóc đứa nhỏ.

Cuộc sống của nhóc Thanh Dạ từ đó nằm trong sự quan tâm, chăm lo, giáo dục của cha, cậu không đi nhà trẻ, sáu tuổi trực tiếp vào học tiểu học. Ngày nhập học, cha Đỗ lưu luyến không rời đem con giao cho giáo viên chủ nhiệm, cũng quyết định mỗi ngày đúng giờ đón đưa, tuyệt không chậm trễ.

Nhưng, ngày đầu tiên đi học…… Đã có vấn đề.

Sau khi tiếng chuông tan học vang lên, cha Đỗ xuất hiện ở cửa phòng học của con, khuôn mặt của cha Đỗ, nói dễ nghe thì là không giận mà uy, mà khó nghe thì là hung thần ác sát, dọa sợ không ít mấy đứa nhỏ nhát gan.

Cha Đỗ cũng biết mình diện mạo trời sinh có vấn đề, nhưng, nhìn cảnh cô bé kia thét chói tai, chạy trốn ra xa, cùng chủ nhiệm lớp đi lên chất vấn “Có chuyện gì vậy?”, vẫn gây tổn thương đến lòng tự trọng của cha Đỗ.

Cha Đỗ trầm mặc , ở trên xe rầu rĩ nói với nhóc Thanh Dạ:

“Con, may mắn bộ dạng của con không giống ba……”

“Không có nha.” nhóc Thanh Dạ ngẩng mặt nói,“Con cảm thấy bộ dạng của mình có vẻ giống ba ba mà.”

“Lớn lên giống cha sẽ dọa người lắm.”

“Sẽ không, ba ba nhìn qua rất uy tín, rất tuấn tú nha.”

“Con……”

Nhìn khuôn mặt tươi cười ngây thơ, đáng yêu của nhóc Thanh Dạ, cha Đỗ cảm động rơi lệ.

Lúc ăn cơm chiều.

Mẹ Đỗ bên ăn canh bên nói:“Hôm nay cô giáo gọi điện thoại xác nhận với em, nói có người nào diện mạo hung ác tự xưng là ba đã đón Vũ Trạch nhà chúng ta đi rồi……”

Cha Đỗ thiếu chút nữa sặc chết, nổi giận:“Đây là loại cô giáo gì! Cô ta không phải đã gặng hỏi đủ lâu rồi sao?”

“Cô giáo cũng là quan tâm đến con mình mà.” Mẹ Đỗ lắc đầu, tuyệt không muốn an ủi người khác, cười nói,“May mắn bộ dạng Vũ Trạch không giống anh, đúng không, con?”

Nhóc Thanh Dạ nghe vậy, ngẩng đầu ngọt ngào cười, nói:“Con lớn lên giống mẹ.”

“Đúng vậy, con ngoan.”

“……”

Cha Đỗ “Rắc” một tiếng, hóa đá.

Phần 2: Khi học trung học

“Vũ Trạch…… Mình……”

“Ừ?”

“…… Mình thích cậu.”

Cô bé cố lấy dũng khí, thật vất vả nói ra lời nói giấu tận đáy lòng.

“……” Thanh Dạ sửng sốt, khẽ cười nói,“Mình rất vui, nhưng thật có lỗi.”

“Sao vậy……?”

“Căn bản mình không thích nữ sinh.”

“……”

Trên đầu, hình như có tiếng quạ đen “Cạc cạc” bay qua.

“Đỗ — Vũ — Trạch –!!”

Hồ Ly tức giận xông vào phòng của Hội Học Sinh, một tay nắm lấy cổ áo Thanh Dạ.

“Hả?” Thanh Dạ cảm thấy hơi hoang mang, nhưng vẫn rất lễ phép hỏi,“Bạn học, có thể buông tay trước rồi nói được không?”

“Sao cậu…… sao cậu lại cự tuyệt Tĩnh Khiết!?”

“Tĩnh Khiết?” Thanh Dạ nghĩ nghĩ, nói,“Cô ấy không nói với cậu sao?”

“Cô ấy vẫn ngồi buồn không chịu nói!” Hồ Ly cả giận nói,“Cậu nghĩ rằng tôi muốn đến hỏi cậu lắm à? Lúc trước quan hệ giữa cậu với cô ấy không phải tốt lắm sao?”

“Quan hệ tốt thì không được cự tuyệt sao?” Thanh Dạ tiếp tục cảm thấy hoang mang,“Nếu quan hệ giữa chúng ta cũng tốt, hiện tại cậu có thể bắt đầu kết giao với tôi không?”

“Kết giao cái rắm!” Hồ Ly bùng nổ.

“Bạn học à, cậu bình tĩnh một chút……”

“Bình tĩnh cái quỷ!”

“Thật ra tôi……”

“Cái gì?”

“Tôi trời sinh đã không có hứng thú với con gái.”

Thanh Dạ mỉm cười, bình tĩnh nói ra chân tướng, đồng thời thập phần vừa lòng thưởng thức sắc mặc biến hóa của người trước mặt, và mọi người đang đứng bên cạnh.

“Cho nên bạn học Tương, tốt nhất cậu không nên thân cận với tôi quá. Tuy rằng cậu cũng không phải loại làm tôi cảm thấy hứng thú……”

Không đợi Thanh Dạ nói xong, Hồ Ly đã nhanh chóng buông tay, chạy mất dép.

Làm cho Hồ Ly tức giận hơn chính là, vốn tưởng rằng kẻ nào đó sau khi phát biểu ra mấy câu đó quan hệ với mọi người sẽ tệ đi, kết quả lại ngược lại, chỉ tăng mà không thấy giảm.

Thảm hại, vô nhân đạo hơn, từ đó  về sau, người nào đó hình như lấy việc trêu chọc cậu trở thành một loại thú vui.

Thế giới này đã điên rồi.

Hồ Ly sụp đổ.

—————–

Phần 3: Khi học Đại học

“Chính là Đỗ Vũ Trạch đó hả…… tớ nghe đồn cậu ấy là Gay đó.”

“Không thể nào……”

“Tớ nghe bọn Bắc Cao bảo thế mà, mấy đứa nó nói chính Đỗ Vũ Trạch tự mình thừa nhận.”

“Trời đất ơi……”

Mấy cô nhóc phía sau đang nhỏ giọng nói chuyện với nhau, Thanh Dạ rất mẫn cảm nghe trộm được.

Nhưng mà, cậu cũng không để ý người khác bàn tán về mình.

Nếu thật sự để ý, lúc đó đã không dễ dàng nói ra miệng?

Thanh Dạ cười cười, cúi đầu tiếp tục đọc sách.

Tuổi tăng, kiến thức cũng tăng, có lẽ hiện tại cậu đã có thể hiểu được lý do vì sao mình bị nhiều người ngứa mắt .

Bởi vì, có cha mẹ hiểu mình, có bạn bè bên cạnh, thật sự rất may mắn.

Thật sự quá mức may mắn.

Phần 4: Trong xã hội

Sau khi tốt nghiệp đại học, Thanh Dạ vào làm việc tại tạp chí [We Love]

Thân là người mới, tất nhiên, đầu tiên phải làm những việc tạp vụ linh tinh, nhưng vài năm sau đó, khi Thanh Dạ đã được Boss “coi trọng”, cậu vẫn phải làm tạp vụ linh tinh như cũ.

Từ việc nhỏ đến việc lớn , chỉ cần Boss cao hứng ra lệnh một tiếng, Thanh Dạ đều bắt buộc phải làm.

Bi ai.

Boss là một bà chằn điển hình, chỉ kém chút là trong tay không cầm roi. Nghe nói bà này ở nhà đều được người người khen ngợi là vợ hiền mẹ đảm, mọi người ai cũng không biết mấy lời đó độ tin cậy cao bao nhiêu.

Nhưng thật ra Thanh Dạ từng nhìn thấy ông xã của cô đến đón  lúc tan ca. Lúc ấy Thanh Dạ đang vừa nói chuyện cùng cô vừa ra khỏi ký túc xá, một người đàn ông mặc tây trang, giày da gọi cô một tiếng, rồi hỏi:

“Tiểu Hạ, ai vậy?”

“Anh yêu ~”

Mẹ trẻ Godzilla khủng bố nhất thời hóa thành chim nhỏ, dùng thanh âm ngọt ngào chào lại, làm cho vẻ mặt Thanh Dạ biến thành囧:

“Cậu nhóc này chính là nô lệ Tiểu Đỗ mà em thường nhắc với anh đó, cậu nhóc rất nghe lời ~”

“……”

— Trên đỉnh đầu, giống như có vô số quạ đen bay qua.

Phần 5: Trong Thần Vô

Thanh Dạ ngẫu nhiên nghe ngóng được trong đám bạn học, một ít tin tức về Hồ Ly.

Bạn học Tương này ôm một mối hận ý quỷ dị với mình, Thanh Dạ trước nay vẫn ghi lòng tạc dạ.

“À, cậu ta cũng giống cậu, Tương Hằng Chu đang chơi Thần Vô, trong trò chơi hình như cũng có chút danh tiếng.”

“Úc, ID của cậu ấy là?”

“Gọi là Hồ Ly gì gì đó, trước kia cậu ấy hình như cũng dùng tên hiệu này.”

“Hồ Ly?”

Cách Lãng Địch Á sao……

Thanh Dạ nhất thời nhớ tới đối thủ của mình.

Cách Lãng Địch Á trong khoảng thời gian này sức chiến đấu đột nhiên tăng mạnh, là tiêu điểm khiến mọi người chú ý.

Mà đối với Thanh Dạ mà nói, trọng điểm để anh quan tâm không phải ở chỗ Hồ Ly, mà ở chỗ……

Nguyệt Ẩn luật.

Tất cả đều bắt đầu từ một lần gặp gỡ ngẫu nhiên.

Ngày đó, đang đi trên đường, thấy Hồ Ly, Vân Trung cùng một thanh niên xa lạ.

Người thanh niên xa lạ kia khí chất rất độc đáo. Trong đám bạn bè của Hồ ly, thì ra còn có người như vậy sao?

Hứng thú được gợi lên, Thanh Dạ ngay đêm đó trong trò chơi ép cung Vân Trung.

Vân Trung tuy rằng cũng có phản cảm với Thanh Dạ, nhưng bên ngoài lại nhất định duy trì dáng vẻ hiền hòa.

“Cậu nói , là Luật hả.”

“Luật?” Thanh Dạ nhớ tới một người, hỏi,“Chẳng lẽ cậu ấy là…… Nguyệt Ẩn Luật?”

“Đúng vậy.”

Vân Trung đương nhiên sẽ không để ý tới, biểu tình trên mặt Thanh Dạ giờ phút này.

Phần 6: Phân công địa vị

Thời điểm bình thường, chuyện nhà đều là hai người cùng nhau làm. Phối hợp lẫn nhau, thập phần hài hòa.

Đương nhiên, người nào đó tất nhiên vẫn nắm giữ quyền uy tuyệt đối.[← chủ nhà]

Mà kẻ còn lại……

Khi anh ta từ một con cún Labrador  nhỏ hóa thân thành một con Beigie to, cũng là nắm quyền lực tuyệt đối.

Về phần lời  nói đó có  hàm nghĩa thế nào……

Phật viết, không thể nói.

———————-

Phần 7: Yêu thích

Mọi người đều biết, ngày nào đó, tháng nào đó, năm nào đó, có một con mèo nhỏ tham gia vào cuộc sống yên bình của hai người.

Thanh Dạ gọi bé miu đó là “Tiểu Luật”, cũng vì điều này mà N ngày anh phải ngủ ở sô pha.

Mà ngày nào đó sau khi hai người hòa hảo, Chu Luật mua một con cún Labrador về nhà, gọi là “Tiểu Thanh”.

Từ nay về sau, Thanh Dạ bắt đầu cùng chú cún nhỏ tranh đoạt giường ngủ.

Tiểu Thanh mỗi ngày một lớn, càng ngày càng trở nên thân cận với Chu Luật, không thèm nhìn tới Thanh Dạ.

Cho đến nào đó, tháng nào đó, năm nào đó, Thanh Dạ rốt cục không chịu được đem chú cún nhỏ nào đó để ngoài phòng ngủ, không để ý tới hành động cào cửa cả đêm của nó, tự mình phong lưu khoái hoạt.

Sáng sớm hôm sau, Thanh Dạ cảm thấy ánh nắng mặt trời đặc biệt ấm áp. Sau đó lại thấy Tiểu Luật chạy tới làm nũng, tâm tình lại càng sảng khoái.

Trêu chọc mèo con, là trò chơi Thanh Dạ vĩnh viễn chơi không tận hứng.

Phần 8: Freetalk

– Thứ nhất-

Thiên Lý:“Thân là một thành viên của Ánh Sáng, em cũng khá là tôn kính Thanh lão đại.”

Mọi người:“……”

Bạch Hân:“Tiểu Thiên…… Nói thật đi, cậu ta không phải cho em ưu đãi gì đó chứ?”

Thiên Lý:“……”

– Thứ hai-

Bạch Hân:“Thanh Dạ ở phía dưới anh.”

Mọi người:“……|||||”

Bạch Hân:“Triêu Vân Mộ Vũ, Triêu Vân Mộ Vũ…… Thanh Dạ tất nhiên là ở phía dưới anh”

Mọi người:“……|||||”

– Thứ ba –

Cá Chết:“Khụ, lão đại…… Anh sao lại phải cùng anh Bạch luyện nhân vật tình nhân?”

Thanh Dạ:“Cậu nghĩ rằng anh muốn thế sao?”

Luật:“Cậu ấy nghĩ thế đó ^^”

Thanh Dạ:“……|||||”

– Thứ tư-

Ly Ca:“Theo phân tích, mệnh đào hoa của Lão đại lên tới 81.3%.”

Tiểu Hàn:“Tôi thấy hình như là mệnh hoa khoai lang thì đúng hơn……”

Thanh Dạ:“Tiểu Hàn, cậu có số phải yêu Godzilla ^^”

Tiểu Hàn:“……-_-||||”

Noãn Khí:“……”[← Godzilla]

– Thứ năm-

Mèo lười:“Ai tới lên tiếng tổng kết đi?”

Đu đủ:“Tớ muốn ăn cơm……”

Mọi người:“……=_=”

Phần 9: Ánh Sáng buổi ban đầu

Triêu Vân Bạch Hân, ma đầu đầu tiên của Ánh Sáng.

Công tử Kì, ma đầu thứ hai của Ánh Sáng.

Ngoài ra, còn có vô số lão yêu quái khác.

Thú vui chung của những người này, chính là giẫm đạp Thanh Dạ. Thanh Dạ trong lúc cùng bọn họ trường kỳ tác chiến, da mặt cùng thần kinh dần dần trở nên kiên cường dẻo dai hơn rất nhiều.

Giờ nghĩ lại có lẽ cũng nên cảm ơn sự rèn luyện của bọn họ, nhưng đa số thời điểm, Thanh Dạ đều cảm thấy mình đang nuôi một đám lưu manh.

“Hôm qua đánh bài lại thua rồi. Thanh Dạ, tuần sau tớ đến nhà cậu ăn cơm nhé?”

“Có thể.” Thanh Dạ trả lời,“Đưa đây một vạn.”

“Trước tiên phải nói rõ~ tôi, không, có, tiền, đâu~”

“Tớ đương nhiên biết.” Thanh Dạ mỉm cười,“Cho nên tớ muốn nói tới tiền trong trò chơi ấy chứ, công tử đại nhân gian thương thân mang mười triệu ~”

“Lão Thanh…… Cậu là nhân cơ hội kiếm lợi nha?”

“Đúng vậy đó.”

“Thiết…… Tớ mặc kệ. Ngày mai tớ cứ đến nhà cậu, không cho ăn cơm thì tớ sang nhà Lão Bạch!”

“Này.” Người bị điểm danh nhíu nhíu đầu mày,“Công tử.”

“Gì?”

“Hôm qua chuyện cậu cùng đám Tro Tàn đã giải quyết xong chưa?”

“Vẫn chưa, tối nay các cậu tới giúp tớ nhé.”

“Ngại quá, cũng giống như cậu không có tiền vậy đó.” Bạch Hân cười khẽ,“Tôi, không, rảnh~”

“……”

“Bạch đại ca, Bạch tiên nhân, Bạch tổ tông ơi, mình thu hồi lời nói lúc nãy vẫn không được sao……”

Khi đó Ánh Sáng vô tổ chức vô kỷ luật, những nhân vật trong quá khứ không lâu sau đều rời bỏ Thần Vô. Người còn lại, tiếp tục hướng tới mục tiêu của họ.

Nhưng đôi khi, Thanh Dạ bỗng nhiên lại thấy rất nhớ mấy kẻ này.

Phần 10: Ánh Sáng hôm nay

“Thành chiến tán gẫu trên kênh hội, đá ra khỏi hội!”

Nay có người nào đó lực chấn nhiếp rất mạnh bên cạnh, Thanh Dạ hoàn toàn có thể ngồi xuống chậm rãi uống trà.

— chính là như vậy đó.

(hết)

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here