[Harry Potter đồng nhân] Bạch kim – CHƯƠNG 40:

0
176

CHƯƠNG 40:

 

Trên cái ghế trong phòng ngủ, Draco ngồi dựa lưng vào một cái gối êm mềm như bông, trên mặt còn thêu một con rồng nhỏ, cậu nhìn chằm chằm tấm da dê trước mặt, lại nhìn bình mực xanh lúc la lúc lắc bên tay phải mình mà rối rắm. Cậu không biết viết gì cho cha đây.

Draco thò tay ra sau rút lấy cái gối ôm mềm mại, đem mặt áp lên cọ cọ, lại tiếp tục nhìn tấm da dê chằm chằm.

Bình thường thì chuyện này đáng lẽ cậu phải tự xử lý, chứ không phải giống như đứa con nít lúc nào cũng gửi thư cho cha, có chuyện gì cũng nhờ cha giúp đỡ…Ngay cả chuyện này còn làm không được, cậu làm sao xử lý chuyện khác của nhà Malfoy nữa?

Draco vô thức cọ cọ cái gối ôm, thoáng ngửi thấy một mùi hương thật nhẹ – đây là Lucius cho cậu, từ khi cậu còn rất nhỏ, hắn có thể nghĩ là cậu chẳng còn nhớ nữa, đời trước thì đúng vậy, nhưng đời này sao có thể không nhớ chứ?

Cậu nhớ rõ cái đêm cha ôm cậu đi Hẻm Xéo, hình như định đi bàn chuyện làm ăn hay gì – cậu lại bị một mô hình rồng cực kỳ tinh xảo trong tiệm đồ chơi hấp dẫn, lúc hắn ôm cậu đi ngang qua rồi vẫn cố ngoái đầu lại xem. Cuối cùng còn bị cha phát hiện.

Người lớn bình thường thấy con trẻ như vậy đều chỉ cười một cái, hoặc đùa giỡn dỗ con một lúc rồi lại làm tiếp chuyện của mình, hơn nữa còn là công việc làm ăn quan trọng như thế.

Nhưng cha cậu đã dừng lại, bẹo má cậu một cái, sau đó bước vào tiệm đồ chơi kia.

Cậu nhớ rõ con rồng xinh đẹp với răng nanh sắc nhọn, lại nghĩ tới con rồng được nuôi ở nhà mình, đương nhiên nó vẫn đẹp hơn nhiều, nhưng lúc ấy cậu rất thích mô hình rồng kia, cứ nhìn nó suốt.

Draco đỏ mặt lắc đầu, giống như bị bộ dạng ngây thơ lúc đó của mình mà ngượng ngùng. Hừ, dù sao cậu cũng vẫn là đứa trẻ thôi, vì sao không thể ngây thơ?

Draco xoay người qua nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, mặc dù ở hầm, nhưng bên ngoài vẫn được bùa chú yểm lên, ánh trăng bàng bạc dìu dịu lan khắp phòng.  Lúc đó chính cậu còn chưa nghĩ đến, cha đã muốn mua con rồng đồ chơi kia về…Nghĩ tới đây, cậu đối với chủ tiệm lại lộ ra oán khí, nếu không phải ông lão nói cái gì vuốt nó sắc lắm, thể tích quá lớn không an toàn cho trẻ con v.v… cậu sớm đã có cả một cái mô hình rồng to đẹp như thế.

Nhưng không sao, Draco lại ôm gối cọ cọ, cha lại mua cho cậu cái gối ôm này, chất vải mềm mại như nhung lụa làm Draco thoải mái đến híp mắt. Vẫn là cha tốt nhất trên đời

A, mệt quá… Draco mơ mơ màng màng nghĩ, ngủ một lúc đã… để lát dậy viết thư sau… Viết cho cha, cũng không nhờ hắn quyết định, mà là nói ra ý kiến của mình, để hắn xem coi có được không… Cứ thế mơ màng, Draco ôm gối mềm, ghé vào bàn học mà ngủ.

===================

Tấm màn màu lục, chiếc thảm sang quý, bài trí xa hoa cổ kính, ai từng nhìn qau một lần đều quen thuộc đây là phòng ngủ trong nhà Malfoy. Tấm màn nhung mỏng bình thường được vấn lên, nay lại buông rũ xuống, mơ hồ lộ ra bóng người trên giường, dường như là hai người đang dây dưa ân ái. Tiếng rên rỉ ngọt lịm, tiếng va chạm da thịt…văng vẳng thoát ra ngoài.

“Nhanh…Nhanh thêm chút nữa…” là giọng nói của một thiếu niên, lẫn trong đó là tiếng thở gấp nặng nề. Lucius lấy tay vuốt ve tấm lưng mịn màng của cậu, liền nghe được tiếng khóc bằng âm mũi nhỏ nhẹ như mèo con. Đôi tay lại chuyển về phía trước, bắt lấy đầu nhũ của thiếu niên nhè nhàng xoa nắn, động tác của hạ thân càng thêm mạnh mẽ thúc đẩy. Lúc thiếu niên ngửa đầu run rẩy kêu lên một tiếng, hắn liền cắn lấy bả vai nõn nà trước mặt, dễ dàng lưu lại một vết hồng ngân chói mắt.

“A, không…dừng đi…” Thiếu niên hình như không tiếp tục được nữa, có chút mệt mỏi cầu xin tha thứ. Lucius nhếch môi, liên tục thúc về phía trước, nhẹ nhàng hôn từ bả vai hôn xuống thắt lưng. Cảm giác quá tuyệt vời… Lucius híp mắt hưởng thụ, nơi đó vừa ấm vừa chặt, làm hắn không kìm chế được cứ đẩy nhanh tốc độ ra vào… Mà thanh âm của thiếu niên cũng rất êm tai, quan trọng nhất là, Lucius cười khẽ, không biết vì cái gì, khi cùng thiếu niên làm thế này, hắn có cảm giác thỏa mãn lạ thường. Cậu với những bạn giường trước đó của hắn không giống nhau, thậm chí so với lúc cùng Narcissa cảm giác cũng tốt như thế. Có lẽ, cho đến khi mình chơi chán như trước đây.

Hay là phát triển mối quan hệ này…?

Lucius vừa vận động vừa nghĩ, trước khi kết hôn, tình nhân của hắn không ai chung giường hắn lâu hơn ba ngày, ồ, không cần trừng hắn, hắn là một Slytherin, một Malfoy, được chứ? Trước khi kết hôn chơi đùa cho thỏa thích thì có làm sao đâu? Bạn giường là nam? Thực giật mình sao? Malfoy nam nữ gì cũng ăn được hết. Lucius đắc ý nhướn mày, không ai có thể toàn thây rút lui trước mị lực của một Malfoy cả…

Sau khi kết hôn, đương nhiên tôn trọng người nhà là quan trọng nhất, hắn cũng không phóng túng như vậy nữa. Chuyện như vậy để Narcissa lo lắng cũng không tốt. Mà sau khi Cissy chết đi, Draco hình như lại rất ghét bất kỳ người phụ nữ nào tiếp cận hắn, Lucius đương nhiên cũng không tìm ai đưa về… Mười một năm trời, hắn hình như vẫn chưa lại “vận động “ nha…

Nghe tiếng kêu khóc nho nhỏ của thiếu niên, Lucius bỗng cảm thấy miệng khô lưỡi khô, có lẽ hôn môi cũng không tồi? Lucius nhớ đến hắn còn chưa nhìn rõ gương mặt của cậu.  Hơi nhếch môi lộ ra nụ cười hài lòng, Lucius hơi dừng một chút, ôm lấy thiếu niên xoay cậu ta lại, nghe được cậu hừ nhẹ một tiếng, rồi sau đó… Sau đó….

Cái trò đùa thế kỷ gì đây hả?!!!!! Lucius bừng tỉnh, cảm thấy người nhễ nhại mồ hôi lạnh. Chống tay ngồi dậy, hắn đưa mắt nhìn chung quanh, vẫn là nhà hắn, vẫn là phòng ngủ của hắn, tấm màn nhung xanh vẫn được vén lên. Chung quanh cũng không có ai, không có thiếu niên không có cô gái, cũng không có gia tinh… Tốt, tốt lắm, nói cách khác… Quý tộc hoàng kim ai ai cũng muốn gả cho, là hắn – Lucius Malfoy, vừa mới mộng xuân?

Đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, hắn đột nhiên khựng lại, chợt nhớ ra nguyên nhân khiến hắn bừng tỉnh giữa cơn mơ…Khi hắn ôm thiếu niên xoay người lại đối diện với hắn, vốn muốn hôn cậu một chút…Thế nhưng…Thế nhưng thiếu niên kia…Xương quai xanh tinh xảo, mái tóc bạch kim óng ánh, còn có khuôn mặt giống hệt Draco !

Đùa gì vậy chứ, hắn vừa mới cảm thấy thiếu niên ăn rất ngon miệng, cuối cùng ! Cuối cùng lộ mặt ra là Draco !

Lucius cảm thấy cả đời hắn chẳng có chuyện gì làm hắn rối loạn, thậm chí khi quan tòa phán hắn đem nhốt vào Azkaban một lần, hắn cũng chẳng mảy may dao động. Nhưng bây giờ, hắn còn thấy tay mình đang run đây. Sao lại thế, sao chính hắn lại thành ra như vậy…

Lucius cảm thấy hơi mất phương hướng, ở giới phù thủy, cũng không ít nam pháp sư yêu nhau rồi kết hôn, Dược Sinh con tuy khó kiếm nhưng cũng không phải không có…Nhưng mà… Lucius nuốt khan…Cha con cùng huyết thống, làm sao có thể…

Chính hắn cũng không phát hiện ra, ý nghĩ của hắn không phải cho rằng không thể cùng với con, mà làm sao để mình với cậu được danh chính ngôn thuận…

Lucius lần đầu tiên không để ý đến chuyện tóc tai, vò cho nó rối lên, quả nhiên hơn mười năm không làm nên nhịn không được sao, có lẽ lần sau phải thực sự kiếm cô nào về…

Lucius híp mắt, quyết định không nghĩ tới việc mộng mị mới rồi nữa, nhìn phía dưới của mình, lại nhìn nhìn bàn tay, hắn tự hỏi có nên chịu đựng như thế mà ngủ luôn không…

Được rồi, năm ngón tay quyền năng, nhờ vào bay cả đấy… Lucius do dự một hồi, cuối cùng vẫn động thủ. Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn phát hiện ra trong đầu hắn vẫn chỉ có khuôn mặt đỏ bừng của Draco…

Được lắm, Lucius quyết tâm, xem ra lần này hắn nhất định phải mở vũ hội tìm một cô nàng nào đấy… Bằng không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, Lucius khó mà tin được, nếu mình cứ nghẹn khuất như vậy, có khi nào thấy Draco trở về liền nhào tới hay không.

Trong lúc đó, nhân vật chính trong cơn mơ của Lucius, Draco, đương nhiên không biết cha mình mơ thấy mình, càng không biết hắn sắp sửa mở yến hội tại gia. Cậu còn đang bận xếp đặt câu chữ, có mỗi bức thư mà đã không ít giấy má bị vò thành một cục quẳng vào thùng rác. Cuối cùng, vật vã cả giờ đồng hồ, Draco mới hài lòng nhìn nét bút rồng bay phượng múa của mình trên tấm da dê.

Nội dung cũng không nhiều, chủ yếu phân tích một chút tình huống hiện tại, sau thảo luận đến việc nên hay không cứu Sirius, rồi lợi hay hại thế nào… cuối cùng còn ân cần hỏi thăm cha yêu dấu. Draco gật gật đầu, hoàn mỹ ! Đạt tiêu chuẩn Malfoy trăm phần trăm, ấy, cha dặn làm người phải khiêm tốn một chút… Thôi được, cậu cau mũi, so ra cậu còn kém hắn rất nhiều đi… Draco cầm chiếc gối ôm cọ cọ một cái, cuối cùng đem bức thư gấp lại, bỏ vào phong thư.

Tự cho mình một bùa ảo ảnh, Draco bước nhanh lên cầu thang, hướng Nhà Bưu Cú mà chạy,tự hỏi con ưng nhà mình nó đang ở đâu… nghĩ tới nó, cậu không khỏi bất đắc dĩ nhăn mặt, hy vọng nó đừng bắt nạt mấy con cú chung chuồng nữa, bằng không tụi nó mà bãi công thì mắc mệt.

Draco chột dạ, chuyện thần bí thứ nhất tại Hogwarts: cú mèo đồng loạt bãi công một chút cũng không liên quan tới cậu ! Một chút cũng không có ! Draco hoàn toàn không có ý thức được chính mình ở phương diện nào đó vẫn chỉ như đứa con nít thôi.

Cậu mở cửa chuồng cú, sau đó nhìn quanh. Được rồi, cậu chỉ biết, con ưng nhà cậu còn ở thì chẳng có con cú nào được yên thân. Draco nhướn mày nhìn lông vũ bay đầy trời mà cú chẳng có mấy con,  cậu bất đắc dĩ nhìn chú ưng hiên ngang ưỡn ngực như chờ khen ngợi đang đậu một bên. Khụ khụ, xét theo một trình độ nào đó, nhà Malfoy quyền thế, thú nuôi cũng phải hạng nhất luôn sao? Từ từ, cậu lại đi so đo với mấy con cú mèo? Draco lắc đầu, đem ý tưởng kỳ cục nọ quẳng đi.

“Đem thư này cho cha, đừng để ai thấy, nhớ kỹ chưa?” Draco nhỏ giọng dặn dò, sau đó cột bức thư lên chân nó, khi con ưng tỏ vẻ đồng ý mổ nhẹ tay cậu một cái, Draco nhanh chóng ếm lên mình nó một bùa ảo ảnh. Sự thực chứng minh hành động của cậu là hoàn toàn đúng đắn, bởi vì con ưng kia vừa rời khỏi tay cậu liền xoạc đôi cánh rực rỡ ánh kim, lượn quanh đám cú mèo đang sợ chết khiếp một vòng rồi mới chịu bay đi. Con quỷ, rõ ràng vừa mới đồng ý với cậu là không để ai biết ! Còn nghênh ngang như vậy !

Bất đắc dĩ vỗ trán, Draco xoay người mở cửa đi xuống lầu, tuy nói cậu không vội, nhưng ở trên này gió lạnh chết đi được. Ô? Kia là? Nếu cậu không nhìn nhầm, áo chùng kia có viền vàng – đỏ đúng không? Sao laị chạy tới hầm vậy? Còn có… từ từ, cái đầu tổ quạ kia… Draco cơ bản đã phát hiện ra người nọ là Harry, nhưng sao thằng bé không khoác áo Tàng hình? Draco có chút tò mò, bước nhanh đuổi theo.

“Oa a…!” Harry không bị bức tranh hay hồn ma này nọ hù dọa, thế mà vừa nhác thấy Draco đã giật mình kêu lên.

“Im! Bộ muốn gọi lão Filch tới hả?” Draco vội bịt miệng Harry, vội vã nhìn quanh quất.

“Draco? Biết ngay là cậu mà, nếu không mình đã vọt lẹ rồi…” Harry tủm tỉm cười, chui khỏi tay Draco.

Draco nhướn mày, sao cậu lại cảm thấy, thằng nhóc này láu cá lên không ít nhỉ?

“Áo Tàng hình của mày đâu? Dù có thích Slytherin thế nào cũng không cần dư thừa năng lượng đi cho Nhà bị trừ điểm chứ?” Draco nhìn Harry, thản nhiên hỏi.

“A, cái đó…” hình như mặt Harry hơi đỏ lên, “Ừm, Draco không nói cho người khác nhé?”

Draco khoanh tay, nhướn mày lên, không tin cậu sao?

“Được rồi được rồi, mình nói,” Harry nói nhỏ, “Cũng không phải không tin cậu… khụ khụ, áo Tàng hình của mình đang ở chỗ giáo sư…”

Cũng bình thường thôi, vậy mắc gì mà đỏ mặt… Giáo sư?! Cha đỡ đầu?! Draco trừng mắt nhìn Harry, nói không nên lời.

“Thôi được thôi được, cũng không gạt cậu, bạn bè với nhau a, khụ khụ, cái kia… mình…thực ra mình thích giáo sư…” Harry cúi mặt nhìn chằm chằm sàn nhà, mũi chân di di trên mặt đất, “Khụ khụ, thì đó…chính là thích thôi.”

Thích cha đỡ đầu? Draco nhìn ra cửa sổ…Hôm nay đầu óc nhất định không được tốt… Trở về ngủ một giấc sẽ ổn thôi…

“Draco, cậu đi đâu thế?” Harry ở đằng sau vẫn bám riết không tha.

Đầu sẹo chết tiệt, giáo sư nhà tao bảo mày về ngủ đi !

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here