Từng người sinh hoạt – TỪNG NGƯỜI SINH HOẠT – CHƯƠNG 7

0
111

TỪNG NGƯỜI SINH HOẠT

Tác giả: Ngôn Nhược Khinh Hồng 言若轻鸿

Edit: Tịch Vũ

CHƯƠNG 7: TRAI TÀI GÁI SẮC

Học kỳ mới bắt đầu, mỗi ngày đều bận rộn chương trình học, lại bắt đầu làm quen với giáo viên mới, bạn học mới. Tôi tự nói với bản thân mỗi ngày phải nở nụ cười. Thuốc lá không hút, rượu cũng không uống. Tôi dường như đã trở thành một sinh viên bình thường nhất. Tình cờ tham gia một ít hoạt động trong trường, l*m t*̀nh nguyện viên, cuối tuần cũng không còn trông ngóng anh đến nữa, thỉnh thoảng đi chơi, ca hát, xem phim với bạn cùng phòng, một ngày trôi qua cũng khá vui vẻ. Chỉ là không ngờ tới bản thân hát dễ nghe như vậy, không ngờ tới nơi này lại náo nhiệt như vậy, không ngờ tới tôi đã bỏ lỡ nhiều thứ như vậy. Một năm rưỡi qua, tôi luôn sống vì một người, không hề hưởng thụ cuộc sống của riêng mình, thật sự là quá ngu. Tôi bắt đầu hiểu rõ ý nghĩa của chia tay.

Tôi để cho bản thân bận rộn, ngay cả cuối tuần cũng không có thời gian rãnh, nửa tháng về nhà một lần cũng tự động quên . Bởi vậy, mẹ tôi thường gọi điện thoại đến trách mắng, trong lòng tôi cũng có chút hổ thẹn, nhưng tôi chỉ nói vài lời an ủi.

Sau đó lại qua một quãng thời gian, mẹ tôi gọi điện thoại báo cho tôi là Hàn Đạc muốn đính hôn, thời gian tiến hành là mồng một tháng năm, dặn tôi nhớ trở về tham dự. Vào lúc ấy tôi có chút thất thần, tôi cũng không biết tâm lý của mình lúc đó như thế nào, sau đó mẹ tôi nói cái gì tôi đều không thể nghe rõ. Ngày mồng một tháng năm, tôi không thể không về nhà, có thể không trở về hay không? Làm sao bây giờ? Hai vấn đề này cứ xoay đi xoay lại trong đầu. Sau mấy ngày, tôi cố gắng không suy nghĩ đến chuyện này nữa, trong lòng vẫn còn do dự không quyết định. Sau đó tôi quyết định sẽ về, có lẽ là vì một cú điện thoại, điện thoại của anh.

“…” Nhìn quen thuộc dãy số kia, qua một khoảng thời gian khá lâu tôi mới chịu bắt máy, nhưng lại hoàn toàn yên tĩnh, trong điện thoại không có âm thanh, tôi cũng không mở miệng. Lại qua rất lâu, loại trầm mặc đó khiến người ta nghẹt thở.

“Có chuyện gì không?” “Vũ Dương…” Không ngờ hai người lại mở miệng cùng một lúc. Nếu lúc trước, sự ăn ý này sẽ khiến tôi cảm thấy hạnh phúc, còn bây giờ chỉ là lúng túng.

“Anh nói đi.” Tôi cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng trong giọng nói vẫn không tự chủ mang theo chút run rẩy.

“Em. . . Quãng thời gian trước em có gọi điện thoại cho anh hả?” Im lặng nửa ngày, anh lại hỏi một vấn đề ngu ngốc như vậy, quãng thời gian trước? Chính là một tháng trước, cũng khó vì anh còn nhớ.”Không có gì, ngày hôm đó em gọi nhầm số.” Tôi chỉ muốn kết thúc cuộc đối thoại này ngay lập tức.

“Ừ” Anh nhẹ nhàng đáp một tiếng, lại bắt đầu trầm mặc.

Tôi thật sự có chút tức giận, nhọc nhằn khổ sở lâu như vậy, mỗi ngày tôi đều thôi miên chính mình, mỗi ngày luôn tự nhủ với bản thân, tôi cho rằng thôi miên sắp có hiệu quả rồi, tôi cho rằng tôi đã thật sự buông tay, nhưng anh lại nhiễu loạn cuộc sống của tôi một cách dễ dàng.

“Không có việc gì thì cúp máy.” Tôi tức giận, lập tức muốn cúp máy.

“Vũ Dương. . .” Anh kêu lên, ôn nhu một cách tàn nhẫn, “Anh muốn đính hôn.”

“Tôi biết.” Tôi lạnh lùng mở miệng.

“Em sẽ đến chứ? Anh hi vọng em có thể có mặt.”

Tôi không hiểu tại sao anh lại tàn nhẫn như vậy, khiến cho trái tim của tôi bầm dập.

“Anh không thể an tâm, nếu như em không đến.” Anh còn nói.

Tại sao trước đây tôi không phát hiện ra anh ích kỷ như vậy, nhu nhược như vậy. Cứ trầm mặc nửa ngày, tôi trả lời một tiếng liền cúp máy.

Trước lễ đính hôn một ngày, mẹ tôi căn dặn tôi về nhà sớm một chút, tôi đồng ý, thầm nghĩ tôi sẽ tốn một buổi chiều để đón xe buýt, nhưng không ngờ anh lại đến, đứng đợi tôi ở trước cổng. Tôi không biết là nên cảm động hay là bi ai, là vai chính trong lễ đính hôn, chắc chắn anh rất bận, có lẽ mấy nay không hề nhàn rỗi, nhưng người này lại cố tình xuất hiện ở đây, đặc biệt tới đón tôi tham gia lễ đính hôn của anh. Với tư cách là anh trai, là bạn, nhưng không còn là người yêu.

Ra tới cổng kí túc xá, nhìn thấy anh đứng bên cạnh xe, tôi không nói gì, không nhúc nhích, tôi quan sát người này, có quá nhiều tâm tư. Trù trừ một hồi, tôi vẫn chậm rãi đi về phía anh. Anh cười cười, mở cửa xe chỗ phó lái cho tôi, nhìn động tác cùng ánh mắt của anh, tôi đột nhiên hoảng sợ. Tôi nghĩ tới một giấc mơ.

Trong mơ, trời cũng nắng như vậy, cũng sau giờ ngọ, động tác cũng giống nhau, anh lái xe chở tôi, tôi cũng ngồi ở vị trí này, trò chuyện với anh rất vui vẻ. Dọc theo đường đi cười cười nói nói, đến một cái hồlớn, sóng nước lấp lánh dưới ánh mặt trời, những điểm sáng lấp lóe giống như kim cương rơi xuống từ trên trời, sau đó anh hôn tôi, tôi hạnh phúc đáp lại. Sau đó tỉnh mộng lại phát hiện mình đang khóc.

Nghĩ đến giấc mơ kia, bước chân sắp bước ra liền thay đổi, tôi bỗng nhiên rất sợ vị trí đó, vừa sợ sẽ thật sự phát sinh cái gì đó, cũng sợ cái gì cũng không phát sinh. Rốt cục vẫn là mở ra cửa xe sau. Ý tốt bị từ chối, ánh mắt của anh buồn bã, sắc mặt tối sầm lại, bất quá vẫn phải lên xe, không hề nói gì, chỉ khởi động xe. Anh lớn hơn tôi bốn tuổi, nhưng ở trước mặt tôi vẫn hiển lộ ra một ít tính khí trẻ con, bình thường đều hỉ nộ vô thường. Kể từ khi chia tay tới nay, đây là lần đầu tiên tôi ngồi xe của anh, tôi yên tĩnh một cách khác thường, cố gắng không tiết lộ ra một tia tâm tình. Anh nhìn tôi qua gương chiếu hậu vài lần nhưng từ đầu đến cuối đều không nói ra một chữ. Một đường trầm mặc, một đường dằn vặt.

Hết chương 7.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here